Kỳ
4 : “Chuẩn" nào cho chó Phú Quốc ?
Trên thị trường mua bán chó Phú Quốc, những con chó đúng “chuẩn” được quý trọng và rất có giá, còn những con chó bị “lỗi” thì chịu số phận hẩm hiu.
Hai mặt của Bảng tiêu chuẩn
Hiệp
hội những người nuôi chó giống Việt Nam (VKA) đã công bố Bảng tiêu chuẩn Chó
Phú Quốc vào năm 2009. Bảng tiêu chuẩn này dựa trên Bảng tiêu chuẩn “cổ” của bá
tước Henri de Bylandt được ghi trong cuốn sách nổi tiếng “Les races de chiens”,
một cuốn “thánh kinh” về loài chó của vị bá tước này được xuất bản năm 1897.
Bảng
tiêu chuẩn của VKA ghi khá chi tiết về ngoại hình chung, về tính cách và khí
chất, về đặc điểm từng bộ phận cơ thể… của chó Phú Quốc (xem : Bảng tiêu chuẩn
(số 001-20.09.2009) – chó Phú Quốc, trên website của VKA), trong đó có những “chuẩn” ngoại hình dễ nhớ : bờm lông mọc
ngược kèm theo xoáy tròn trên lưng, tai dựng đứng như vỏ sò và hướng về phía
trước, lông cứng ngắn hơn 2 cm và ôm sát vào thân mình, mũi đen, môi đen, lưỡi
có đốm đen, đuôi cong hình cánh cung (thường gọi là “vót cần câu”)…
Có
được một Bảng tiêu chuẩn là nỗ lực đáng trân trọng của Hiệp hội, ít ra nó cũng
tạo được cơ sở để các chú chó đi thi tài (hai em Đốm và Vện đi thi quốc tế vừa
rồi được FCI chấm theo Bảng tiêu chuẩn này). Vấn đề là Bảng tiêu chuẩn chó của
ta mà lại dựa vào văn bản của một “ông Tây” trong khi “ông Tây” đó thiết lập Bảng
tiêu chuẩn một giống chó từ việc khảo sát chỉ có 2 chú chó là không ổn. Từ một
căn cứ sơ sài như vậy, Bảng tiêu chuẩn còn đưa ra tới 7 điểm gọi là “các lỗi
nghiêm trọng cần phải loại bỏ”, thậm chí mi mắt không có màu đen, mắt màu nhạt
cũng thuộc đối tượng phải “loại bỏ”. Không biết Hiệp hội yêu cầu “loại bỏ” là
làm như thế nào, phải chăng là giết chết chúng ?
Đến
nay những người nuôi chó và những người buôn bán chó Phú Quốc đều lấy bảng tiêu
chuẩn đó để đánh giá chó nào là chó đẹp, chó nào là chó xấu. Trên thị trường
mua bán chó Phú Quốc, những con chó đúng “chuẩn” được quý trọng và rất có giá,
còn những con chó bị “lỗi” thì chịu số phận hẩm hiu.
Nuôi chó : sở hữu hay “con đầu đàn” ?
Tôi
nuôi 2 con chó Phú Quốc, con đực tên Bim, con cái tên Tu-ti. Căn cứ vào Bảng
tiêu chuẩn của Hiệp hội thì con Tu-ti của tôi đúng “chuẩn”, còn thằng Bim thì
bị 2 cái “lỗi”. Lỗi thứ nhất là đuôi của nó không “vót cần câu” mà cuộn lại một
vòng, “lỗi” thứ hai là tai của nó không “dựng đứng như vỏ sò” mà hơi cụp.
Dù
bị 2 cái “lỗi”, nhưng thằng Bim lại nổi trội hơn con Tu-ti về nhiều mặt, dưới
góc nhìn của người nuôi chó. Thứ nhất, thằng Bim dễ dạy hơn con Tu-ti. Dạy nó
đi vệ sinh đúng chỗ chỉ mất 3 ngày, con Tu-ti phải mất 3 tháng. Thứ hai, nó
không bao giờ giành ăn với con Tu-ti, lúc cho 2 đứa ăn cùng 1 bát, nó bao giờ
cũng để con Tu-ti ăn xong rồi nếu còn thừa nó mới ăn; lúc ăn riêng, khi con
Tu-ti ăn sang bát của nó, nó cũng ngừng ăn, đợi Tu-ti ăn xong rồi nó mới … liếm bát. Thứ tư,
khi tôi ra khỏi nhà, phải xích nó lại, vì dù tôi đi đâu nó cũng đi theo, con
Tu-ti thì không cần xích, nó chỉ đi theo một đoạn. Thứ năm, Bim rất hiền, không
bao giờ gây gỗ với những con chó khác, nhưng con chó nào tấn công nó hoặc tấn
công Tu-ti, nó “bụp” lại ngay, dù con chó đó to gấp hai lần nó; có hôm một đàn
5 con chó dữ rượt theo tấn công nó và Tu-ti, nó quay đầu lại lao vào con chó to
nhất trong đàn, ngoạm cứng cổ con chó đó, cả đàn cụp đuôi bỏ chạy nó mới nhả
ra. Khả năng này ở Tu-ti yếu hơn. Thứ sáu, Bim tuân thủ mọi mệnh lệnh của tôi
một cách chính xác, trừ lúc đi “theo gái”, phải gọi tới hai ba lần nó mới chịu về.
Con Tu-ti thì chấp hành không nghiêm túc bằng, trừ những “vấn đề có tính nguyên
tắc” như được làm chuyện này hoặc không được làm chuyện kia. Đổi lại, Tu-ti nổi
trội hơn Bim về tính hoang dã, đặc biệt là việc đào hang đẻ con, chăm sóc con,
dạy con , nó làm một cách thiện nghệ và hoàn hảo, không cần có sự can thiệp của
tôi.
Hai
con chó, mỗi con một vẻ, tôi đều hài lòng và yêu quý chúng như yêu quý chính
bản thân mình. Đối với tôi, cả hai con đều đúng “chuẩn”. Con chó Bim của nhà
văn Nga Gavriil Troyepolsky (trong tiểu thuyết “Con Bim trắng
tai đen”) là con chó săn không đúng “chuẩn”, nhưng nó đã lấy biết bao nhiêu là
nước mắt của nhân loại. “Chuẩn” hay không là do mục đích và tư cách của người
nuôi.
Tôi không dạy chó theo bài bản, không tìm cách huấn
luyện chó biểu diễn làm cảnh hoặc thực hiện những động tác vô nghĩa. Tôi rất
thích chương trình The Dog
Whisperer và
Leader of the Pack của người dạy chó lừng danh thế giới Cesar Millan.
Tôi học ở ông rất nhiều điều, không phải về cách huấn luyện chó mà về thái độ
của con người đối với con chó. Đối với ông, nuôi chó không phải là sở hữu những
con chó mà phải trở thành “con đầu đàn” (pack leader) của những con chó mình
nuôi.
Nếu bạn coi những con chó Phú Quốc của bạn là những
người bạn tốt của mình (chúng đương nhiên là người bạn tốt, bất chấp bạn có coi
chúng là người bạn tốt hay không), tôn trọng và tạo điều kiện tối đa cho việc
ăn ở tự nhiên của chúng và chính bạn trở thành “con đầu đàn” của chúng, thì dù
chúng có mắc bao nhiêu “lỗi” theo “chuẩn” của VKA đi chăng nữa, chúng vẫn trở thành những “thần khuyển”.
Và không chỉ có chó Phú Quốc. Bất cứ con chó nào
cũng là con chó kỳ diệu.
HOÀNG HẢI VÂN



