Thứ Ba, 30 tháng 12, 2008

Tôi yêu

Phùng Quán


Tui thuộc nhiều thơ Phùng Quán. Có thể thơ ông không có những “điểm chết” bất tử. Nhưng hơn ai hết, thơ Phùng Quán chính là con người Phùng Quán. Sống hết mình, yêu hết mình, ở ông cái gì cũng phân minh, cái gì cũng tận cùng, cái gì cũng nhất quán. Phùng Quán “Di chúc chiến sĩ” không hề mâu thuẫn với Phùng Quán “Chống tham ô lãng phí” hay Phùng Quán “Lời mẹ dặn”… Phùng Quán khi đi cải tạo so với Phùng Quán được tặng giải thưởng nhà nước về văn học nghệ thuật vẫn là một Phùng Quán đó thôi. Nói như Lỗ Tấn “những gì chảy ra từ suối đều là nước, những gì chảy ra từ huyết quản đều là máu”. Tui rất thích bài “Tôi yêu” sau đây của ông mà không giải thích được vì sao tui thích.


Trái tim tôi như trái cây bị dập nát

rụng xuống từ cành cao

tình tuyệt vọng là ngọn sào

chọc trái cây rụng xuống…


Trái cây rụng vẫn mơ giấc mơ hoang tưởng

may ra còn được chân em dẫm nát

để trước khi tan vào bụi đất

còn kịp hôn gót chân yêu


Nhưng em vẫn la lối phàn nàn :

- Căn phòng tôi nóng sôi như sa mạc

anh đến ngồi quá lâu càng thêm nóng nực

và anh thở như người sắp chết khát

chút khí trời ít ỏi của tôi


Quá đau đớn tôi hóa thành lì lợm

tôi khuyên em bớt giận

nếu không được ngồi thì tôi xin đứng

như cái chổi em dựng ở xó nhà

và tôi sẽ nín thở

như ngày xưa chăn trâu cắt cỏ

tôi suýt chết đuối ở đáy giếng làng

vì mãi lặn mò con cá bống thần cô Tấm bỏ quên


-Đứng ở xó nhà cũng không được đứng

Thì tôi xin đứng ngoài hiên


-Đứng ở ngoài hiên cũng không được đứng

Thì tôi xin đứng ngoài ngõ


-Đứng ở ngoài ngõ cũng không được đứng

Thì tôi xin đứng đầu đường

mắt đăm đăm nhìn cửa sổ nhà em

môi bỏng rát những lời yêu thương


-Đứng ở đầu đường cũng không được đứng

lời yêu thương cũng không được nói

Thì tôi xin chết

nhưng tôi không nói lời vĩnh biệt

vì tôi tin tôi sẽ hồi sinh


Dù hỏa táng

dù chôn tôi xuống đất

nhưng trái tim dập nát của tôi

vẫn thắm một khối tình.

1 nhận xét:

  1. Đề nghị chủ nhân blog này cho đăng "Lời mẹ dặn" bên cạnh "Tôi yêu". Bởi ít nhất tôi biết một điều trái khoáy: trong khi tác giả "Ba phút sự thật" khốn khổ vì những "đứa con" của mình trong đó có "Lời mẹ dặn" thì bài thơ này đã từng góp phần làm hành trang tinh thần cho một lớp học trò vùng tạm chiếm khẳng định dứt khoát một thái độ trước thực dân Mỹ và một chính quyền phản dân trước 1975...

    Trả lờiXóa