Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2009

"Giậu đổ bìm leo"


Tôi đã đọc hết bài “Tiễn đưa Tổng Biên tập” cùng 111 cái comments trên Blog Osin của nhà báo Huy Đức. Tôi không có ý định tranh luận với tác giả bài viết, không phải chỉ vì tôi với anh Huy Đức vốn là chỗ thân quen, mà chỉ vì tôi rất sợ dây dưa. Người bị kỷ luật, bị thu thẻ nhà báo như tôi dễ bị người này người kia dòm ngó, nên cần im lặng để phòng thân. Nhưng một số thông tin trên bài viết cùng một số cái comments kèm theo trong Blog của anh Huy Đức khiến tôi không thể im lặng được. 

Những chuyện anh Huy Đức nói đại loại như chuyện anh Bảy Sơn của Báo Tuổi trẻ “cắm cúi chơi game, nhưng vẫn giữ mặt nghiêm trọng như là đang làm việc”… là những chuyện tôi không biết, nên không dám đề cập, mặc dù tôi vẫn thắc mắc : Anh Huy Đức đi khỏi báo Tuổi trẻ cả mười năm rồi, sao vẫn cứ nhớ lâu những chuyện không hay của đồng nghiệp cũ để đến giờ đem ra bình phẩm ? Nhớ lâu những cái tốt của người khác và quên ngay những cái xấu của người khác, đó là đức tính của người quân tử, người xưa bảo vậy. 

Chuyện anh Huy Đức khen anh Lê Hoàng (tôi cũng rất nể trọng anh Lê Hoàng), rồi móc thêm một câu “nếu như ngay sau khi kết thúc phiên tòa xử hai nhà báo, Lê Hoàng tuyên bố từ chức thì ông đã có được một sự ra đi trọn vẹn”, tôi cũng không bình luận. Những ai “biết việc” đều hiểu cái hàm ý thâm hiểm của anh Huy Đức. 

Nhưng khi anh viết : “Tôi không có ý định viết về ông Nguyễn Công Khế trong entry này. Và, vẫn đang rất cân nhắc khi đưa ra bài viết về ông tướng Nguyễn Việt Thành. Nếu những khuất tất trong vụ Năm Cam được phân tích, thì chúng ta sẽ thấy phương thức sử dụng báo chí “làm án” mà tướng Quắc sử dụng trong vụ PMU vẫn chưa đáng là học trò so với những gì mà tướng Thành đã làm trước đó”, tôi thấy không chịu được. 

Trước hết anh nói anh “không có ý định viết về ông Nguyễn Công Khế”, nhưng liền đó anh “phang” luôn ông Nguyễn Việt Thành. Anh nói về ông Nguyễn Việt Thành như vậy thì không còn là “hàm ý” nữa, mà đã nói thẳng rằng tội ông Nguyễn Việt Thành nặng hơn tội ông Phạm Xuân Quắc. Và như vậy anh cũng “hàm ý” nói rằng vụ Năm Cam cũng phải được “lật lại” như vụ PMU18. Và ai cũng biết Nguyễn Công Khế "có liên quan" với Nguyễn Việt Thành trong vụ Năm Cam. 

Tôi không nói về vụ PMU18, nhưng vụ án Năm Cam thì tôi có thể nói được và có thể nói đến ngọn ngành đầu đuôi của nó, vì tôi biết rõ. Song anh Huy Đức chỉ nói đến chuyện ông Nguyễn Việt Thành “sử dụng báo chí để làm án” thôi, nên tôi cũng chỉ đề cập đến chuyện mà anh Huy Đức đề cập.

Thông tin đầu tiên về vụ Năm Cam mà báo Thanh Niên biết là từ ông Võ Văn Kiệt, lúc đó là Thủ tướng Chính phủ, chứ không phải từ cơ quan công an. Chuyện đó đã đăng công khai trên Thanh Niên khi ông Võ Văn Kiệt còn sống. Bắt Năm Cam lần thứ hai, ông Võ Văn Kiệt cũng lên tiếng một cách quyết liệt, thậm chí ông còn nhắc lại việc ông “thế chấp chức Thủ tướng” trong việc xử lý Năm Cam. Chuyện đó cũng đã đăng công khai khi ông Võ Văn Kiệt còn sống. Lẽ đương nhiên là vụ án Năm Cam đã được xử lý theo pháp luật, chứ không phải xử lý theo ý kiến ông nọ bà kia. 

Đối với báo Thanh Niên, theo sự chỉ đạo quyết liệt và dứt khoát của anh Nguyễn Công Khế, tôi là người đầu tiên viết về các cán bộ cấp cao trong đường dây bảo kê cho Năm Cam, sau khi Năm Cam bị bắt lần thứ hai. Tôi nói điều này không phải để khoe khoang, mà để nói rằng tôi có tư cách để bác bỏ những điều bịa đặt xung quanh vụ án Năm Cam. Thông tin mà chúng tôi có là từ những điều tra riêng của Báo Thanh Niên, hoàn toàn không phải do cơ quan công an cung cấp, càng không phải do ông Nguyễn Việt Thành. Chính báo Thanh Niên cung cấp nhiều thông tin cho Ban chuyên án, chứ không phải ngược lại. Ông Nguyễn Việt Thành chỉ cung cấp một thông tin duy nhất là thông tin về Năm Cam lên kế hoạch sát hại chính ông và anh Nguyễn Công Khế. Thông tin đó ông nói để anh Khế đề phòng và chỉ được công bố trên các phương tiện truyền thông sau khi vụ án Năm Cam được xét xử.

Sự thật hai năm rõ mười, anh Huy Đức nói lập lờ như vậy để làm gì nhỉ! Và sao lại nói điều đó vừa đúng khi tướng Nguyễn Việt Thành về hưu và anh Nguyễn Công Khế thôi làm Tổng Biên tập báo Thanh Niên ? Một nhà báo có tên tuổi sao lại hành xử theo kiểu “giậu đổ bìm leo” như vậy ?

Tôi không muốn làm tổn thương những vị đã từng bị kết án tù trong vụ án Năm Cam, nay đang là những công dân lương thiện. Nhưng công kích Nguyễn Việt Thành và gián tiếp công kích Nguyễn Công Khế trong vụ Năm Cam ngay khi hai ông vừa thất thế thì không thể được. Anh Huy Đức làm như vậy vì mục đích gì tôi không rõ, nhưng đó không phải là hành vi của kẻ sĩ.

Về một số ý kiến kẻ tung người hứng trên Blog anh Huy Đức về anh Nguyễn Công Khế, tôi không muốn tranh cãi, vì tôi hoàn toàn không biết những người viết là ai, vả lại những chuyện đó không đáng để tranh cãi. Tôi chỉ xin kể một chuyện trong vô số những chuyện cần biết về Nguyễn Công Khế. Đó là thái độ của Nguyễn Công Khế đối với vụ khởi tố phóng viên Lan Anh của Báo Tuổi trẻ. Ngay khi biết tin phóng viên Lan Anh bị khởi tố, anh Khế gọi tôi và nói ngay : “Phải bảo vệ họ”. Anh yêu cầu tôi viết bài ngay trong tối hôm đó. Dĩ nhiên, anh Nguyễn Công Khế đã tìm hiểu và biết rõ phóng viên Lan Anh bị oan. Bài đó được đăng ngay sáng hôm sau, ngày 11-1-2005, trên trang nhất báo Thanh Niên,do chính Tổng Biên tập Nguyễn Công Khế biên tập, sửa chữa (Xem bài theo đường link kèm phía dưới *)

Sau khi báo phát hành, một số đồng nghiệp báo Tuổi trẻ gọi điện cho tôi bảo “Cám ơn Báo Thanh Niên, Nguyễn Công Khế là người hào hiệp”. Sau đó thì chị Lan Anh được đình chỉ điều tra, miễn tố, tôi không nói là do bài viết của Thanh Niên hoặc của Tuổi trẻ. Nhưng nếu như chị Lan Anh bị kết án thì điều gì sẽ xảy ra ? Chắc chắn anh Nguyễn Công Khế đã không được yên ổn vì việc đó.

Tôi thường nhẩm lại những câu thơ của Phùng Quán “Yêu ai cứ bảo là yêu/Ghét ai cứ bảo là ghét”. Anh Nguyễn Công Khế đối với chúng tôi đầy tình đầy nghĩa, dù ai có cầm dao kể cổ chúng tôi vẫn cứ nói về anh những điều tốt đẹp. Nhưng anh Khế không chỉ tốt đẹp với những người của Báo. Một số bạn ở ngoài báo Thanh Niên, khi cố vạch lá tìm sâu, cũng nên biết những chuyện như tôi vừa nói. Dù ai nhân danh cái gì đi chăng nữa, đã làm người thì ít ra phải tôn trọng sự thật.

Ngày xưa ông Khổng Tử bỏ nước Lỗ ra đi, người ta hỏi vì sao ông đi, ông bảo vì vua nước Lỗ khi chia thịt tế cho các quan đã quên chia cho mình. Hai ngàn năm nay, người đời vẫn chê Khổng Tử vì miếng thịt mà bỏ vua. Nhưng ít ai hiểu rằng Khổng Tử ra đi mà không nói xấu vua, ông tự nói xấu mình. Đó là cách ăn ở của thánh nhân. Anh Huy Đức từng là người của Báo Thanh Niên. Khi anh Nguyễn Công Khế vừa thất thế, nếu anh không nói được một lời tốt đẹp thì cũng nên ăn ở đàng hoàng, sao lại khởi xướng cái chuyện “giậu đổ bìm leo” đối với chính người thủ trưởng cũ của mình vậy ?

HOÀNG HẢI VÂN
______________

20 nhận xét:

  1. Chuyện Khổng Từ và vua nước Lỗ hay quá.

    Em bây giờ mới biết cái ý thâm đó!

    Trả lờiXóa
  2. Nhân anh Hoàng Hải Vân nhắc đến chuyện thầy Khổng và nước Lỗ, tôi xin kể một câu chuyện do thầy dạy chữ Hán của tôi kể lại:

    Một học trò hỏi Khổng Tử: “Người được cả làng khen là người tốt có phải là người tốt không thầy?” Khổng Tử đáp: “Chưa chắc”. Anh học trò tiếp: “Người được những người tốt trong làng khen là tốt có phải là người tốt không thầy”. “Chưa chắc”, Khổng Tử đáp. “Vậy người được những người không tốt trong làng khen là tốt có phải là người tốt không thầy”. “Cũng chưa chắc!”, Khổng Tử lắc đầu.

    “Vậy thưa thầy người thế nào mới là người tốt?”. Khổng Tử đáp: “Người tốt là người được những người tốt trong làng khen, còn những người chưa tốt thì chê cười rất mực!”

    Đinh Văn Hưng (HN)

    Trả lờiXóa
  3. http://vn.myblog.yahoo.com/thuyenptq21:57 4 tháng 1, 2009

    Tôi đã đọc cả hai bài trên blog của Huy Đức và Hoàng Hải Vân. Là độc giả của báo TN và Tuổi Trẻ cũng như SGTT, tôi thấy hơi phân vân bài anh Huy Đức viết cách đây mấy hôm. Tự dưng đọc xong tới đoạn Nguyễn Công Khế, anh lại ngưng lấp lửng. Lúc đọc tới tôi đoán ra chuyện "quan hệ" của các bậc đàn anh. Giờ nghe anh HHV nói ra, lại té ngữa, thì ra anh Huy Đức cũng là người của TN trước đây, rồi mới đến TT và bây giờ lại là SGTT (cái này tôi đọc báo thấy bút danh). Tôi vẫn tiếp tục nhìn về hướng của cái thiện, như anh HHV đang nghĩ. Nhân đây xin nói nhỏ, loạt bài viết về anh Hồ Giáo đọc thấy mất lửa. Không cảm động như "Như chưa hề có cuộc chia ly".

    Trả lờiXóa
  4. Bài này của bác HHV viết hay quá. Tôi chưa biết bác nhiều, ít đọc bài của bác, nhưng qua bài này đủ biết cái tầm của một con người đáng kính.

    Trả lờiXóa
  5. Bậc trượng phu đức cao vời vợi. Học thuyết của Khổng Tử không được vua Lỗ dụng, ông ra đi bèn cách tự hạ thấp nhân phẩm của mình... Đời nay thật hiếm! Con người thời nay, ai cũng tìm cách nói lợi cho bản thân. Cái lợi đó thật nhỏ!

    Trả lờiXóa
  6. Xin phép anh cho em mượn bài này về blog. Blog em tại địa chỉ này http://360.yahoo.com/nhkhoa3010 Nếu anh ko thích em sẽ bỏ xuống ngay.

    Cám ơn anh.

    Trả lờiXóa
  7. Bài viết hay quá, tui và nhiều người bạn làm báo khi đọc blog của Huy Đức đã nghĩ ngày đến câu "Giậu đỗ bìm leo" nhưng bây giờ được đọc trên blog của anh HHV hay quá. Khâm phục

    Trả lờiXóa
  8. Con người chứ đâu phải thánh thần gì đâu bác , đấy là bãn chất của con người thế ngay .. ủa thế gian bác ơi .

    Trả lờiXóa
  9. Đọc bài này "Giậu đổ bìm leo" của anh HHV thấy sướng quá! Thấy có người nói được điều mình cảm mà hổng biết "mắng" lại cái anh Huy Đức kia cho đã. Trước đây thì nghe tên Huy Đức thấy... rất hay. Giờ nghe tên Huy Đức thất rất... đểu. Thiển nghĩ làm nghề gì thì cũng cần có cái đạo, hổng biết anh Huy Đức này có biết chữ "đạo" hay không? Sinh nghề tử nghiệp là chuyện thường tình, anh Huy Đức chí ít cũng long đong nhiều nơi, cũng nếm mùi sinh tử của nghề rồi sao càng lớn tuổi càng tỏ vẻ "biết nhiều chuyện", nhất là biết những chuyện mà theo anh là "thâm cung bí sử" mà thực chất chỉ là "viết tỏ vẻ", viết "câu khách" cho những người chỉ biết 1 nửa sự thật. Nhưng ngẫm cũng chả trách được anh Huy Đức, anh chưa bao giờ có thể là anh Lê Hoàng hay anh Nguyễn Công Khế nên làm sao hiểu được nhân cách hay cách cư xử của các anh Tổng Biên Tập? Ngày xưa, không biết vì sao và vì ai, anh Huy Đức đi khỏi 2 tờ báo lớn là Thanh Niên và Tuổi Trẻ, nhưng người nào quyết định cho anh đi khỏi báo mình quá là có tầm nhìn.
    Hoàng Thắng

    Trả lờiXóa
  10. Hoàng Thắng viết sâu săc quá! Tôi nghĩ Huy Đức nên đổi tên blog đi. Chọn tên blog la Osin mà tôi thấy thấy anh ta cứ tưởng mình là "ông nội" người khác vậy. Tôi không thích con người đó!
    An Duy.

    Trả lờiXóa
  11. Bác Vân à, bác có theo dõi blog của HĐ thì lẽ ra phải hiểu được bác í, sao phải phẫn uất đặt câu hỏi thế này nhỉ ?
    Đã có rất nhiều người nhận xét đúng về HĐ rồi còn gì 'kền kền ăn xác thối', chuyên gia 'giậu đổ bìm leo'. Giậu nào chưa đổ, bác ấy ko leo đâu. Xác nào chưa thối, bác ấy cũng ko ăn đâu. Trường hợp bác Bảy Sơn là ngoại lệ, vì Bảy Sơn tỏ ra vô hại với 'chơi game' và 'mua giấy' nên chưa kịp thành xác thối thì bác HĐ cũng ngoạm đại 1 miếng để chứng tỏ cũng dám ăn thịt tươi.
    Thân tín của 2 bác NCK và NVT tính ra vẫn còn nhiều, thách bác ngụy quân tử í dám nói thêm câu nào nữa :)
    Taurus

    Trả lờiXóa
  12. Thưa Huỳnh tiên sinh, Huy Đức mãi vẫn chỉ là Oshin như chính tên gọi blog của anh ta thôi mà...

    Trả lờiXóa
  13. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  14. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  15. Sao anh lại để tâm đến Huy Đức làm gì nhỉ. Biết bao nhiêu người chỉ cần thấy tên Huy Đức là đã không thèm đọc.

    Trả lờiXóa
  16. Cam on anh HHV. Du hoan canh the nao anh cung phai noi len 1 tieng anh a, giup thien ha biet su that. Chinh vi anh im lang da lau nen HD moi long ngon nhu vay...

    Trả lờiXóa
  17. ..em khong ranh ve chuyen trong nganh..nhung e thix quan niem cua tac gia!..song tren doi không nên "giậu đổ bìm leo"..sự thật thì vẫn là sự thật dù mọi người có che dấu như thế nào!..thanks tac giả nhiều!..

    Trả lờiXóa
  18. Nhiều khi em cũng thấy ngờ ngợ. Cảm ơn anh.

    Trả lờiXóa
  19. Ngòi bút của nha báo Hoàng Hải Vân quả là rất có uy lực: Có bao nhiêu comments đồng ý với bác và lên án HĐ.Nhưng quả thật, nếu không đọc bài này, mà chỉ đọc BTC, tôi, một đọc giả bình thường không hề nghĩ rằng "HĐ đang tìm cách nói xấu tướng Nguyễn Việt Thành hay gián tiếp nói xấu NCK". Chuyện "làm án bằng báo" suy cho cùng chỉ có tác dụng ở những nơi nào công lý không có chỗ đứng độc lập. Người nào cố tình vận dụng nó cũng chưa hẳn đã có dã tâm, hoạc đáng lên án.Thử nghĩ, nếu báo chí có quyền và trách nhiệm bảo vệ những người công chính, thẳng thắn, để luật pháp vốn dĩ thường bị giới có quyền khuynh loát theo ý chí họ, thì báo chí có gì sai ? Chính anh HHV cũng nêu dẫn chứng về trường hợp nhà báo y tế Lan Anh.Đó là điều đáng khen...Là một độc giả, tôi không quá "thần tượng hóa" bất kỳ tác giả, tôi cần đọc nhiều ý kiến khác nhau. Về cơ bản, cuốn BTC rất đáng để đọc và bình phẩm...

    Trả lờiXóa