Thứ Ba, 17 tháng 2, 2009

Không được quên ngày này...


Hôm nay, đúng 30 năm quân và dân ta tiến hành cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ Quốc, chống quân Trung Quốc xâm lược ở biên giới phía Bắc. Đã có biết bao nhiêu người con ưu tú đã ngã xuống để giữ từng tấc đất của tổ tiên.


Không ai được quên ngày này. Không ai được quên máu xương.


Sau đây là tên tuổi những người con ngoan cường nhất - những người anh hùng đã ngã xuống trong những ngày đầu tiên. Họ đã ngã xuống khi tuổi còn quá trẻ, nếu còn sống thì giờ đây họ vẫn chưa già.


Anh hùng liệt sĩ NGUYỄN XUÂN KIM


Anh Nguyễn Xuân Kim sinh năm 1952, quê ở xã Lạc Long, huyện Kinh Môn, tỉnh Hải Dương. Anh Kim đã hy sinh ngay trong ngày đầu tiên của cuộc chiến tranh vệ quốc, ngày 17 tháng 2 năm 1979, tại mặt trận phía Bắc, khi anh mới 27 tuổi. Khi đó anh là thượng sĩ, quyền đại đội trưởng đại đội 6, tiểu đoàn 2, trung đoàn 192 bộ đội địa phương Hoàng Liên Sơn, Quân Khu 2.

Tháng 2 năm 1979, đơn vị anh được giao nhiệm vụ giữ chốt Cốc San ở huyện Bát Sát, tỉnh Lào Cai. Ngày 17 tháng 2, quân xâm lược Trung Quốc cho một tiểu đoàn có pháo binh, xe tăng yểm trợ, chia làm nhiều mũi, từ nhiều hướng đánh phá ác liệt vào trận địa của ta, Nguyễn Xuân Kim vẫn bình tĩnh chỉ huy đơn vị, chờ địch đến gần mới nổ súng, tiêu diệt nhiều tên địch. Anh bị thương lần thứ nhất, tự băng bó, tiếp tục chiến đấu. Bị thương lần thứ hai, anh bị ngất, khi tỉnh lại anh tiếp tục chỉ huy đơn vị, tổ chức lực lượng đánh vào sườn và phía sau lưng địch. Bị thương lần thứ ba, do vết thương quá nặng, bị ngất nhiều lần, nhưng mỗi lần tỉnh lại anh vẫn chỉ huy đơn vị chiến đấu. Khi thấy địch đến gần, anh mang hết sức còn lại, gượng dậy, dùng lựu đạn, tiểu liên AK đánh thẳng vào đội hình địch. Trong trận chiến đấu này, đơn vị anh đã bẻ gẫy 8 đợt tiến công của địch, diệt trên 200 tên, riêng anh diệt 60 tên xâm lược. Anh đã hy sinh sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Anh Nguyễn Xuân Kim được thưởng một Huân chương quân công hạng III, một Huân chương chiến công hạng II, 2 lần được tặng Danh hiệu dũng sĩ. Ngày 20 tháng 12 năm 1979, anh được Nhà nước truy tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.


Anh hùng liệt sĩ PHẠM XUÂN HUÂN


Anh Phạm Xuân Huân sinh năm 1948, quê ở xã Việt Hoà, huyện Cẩm Giàng, nay thuộc phường Cẩm Thượng, thành phố Hải Dương. Hy sinh ngày 28 tháng 2 năm 1979 tại biên giới phía Bắc, lúc 31 tuổi, khi đó anh là trung uý, đại đội trưởng đại đội 10, tiểu đoàn 6, trung đoàn 148, sư đoàn 316 Quân khu 2.

Tháng 2 năm 1979, trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, anh Huân chỉ huy đơn vị diệt 250 tên xâm lược, riêng anh diệt 45 tên.

Ngày 22 tháng 2 năm 1979, địch huy động số quân khá đông, có pháo binh yểm trợ, đánh phá vào trận địa của đơn vị, Phạm Xuân Huân vẫn bình tĩnh, chỉ huy mưu trí, linh hoạt, vừa đánh địch phía chính diện, vừa đánh bên sườn và sau lưng, đơn vị anh đã tiêu diệt hàng trăm tên địch, đánh lui nhiều đợt tiến công, giữ vững trận địa

Đến ngày 23 tháng 2 năm 1979, địch huy động một tiểu đoàn, có pháo binh yểm trợ, đánh vào trận địa của anh, Phạm Xuân Huân đã bình tĩnh, dũng cảm chỉ huy đơn vị chiến đấu quyết liệt, giành giật từng mét giao thông hào, từng công sự chiến đấu. Khi hết đạn, anh đã dùng dao găm đánh giáp lá cà. Trong trận này, anh diệt 45 tên xâm lược.

Ngày 28 tháng 2 năm 1979, sau nhiều lần thất bại nặng nề, địch huy động một lực lượng lớn, chia làm nhiều hướng, nhiều mũi đánh vào trận địa ta. Anh Huân đã chỉ huy đơn vị chiến đấu suốt từ sáng đến chiều, đánh lui nhiều đợt tiến công của địch và anh dũng hy sinh, sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Anh Huân được tặng thưởng 1 Huân chương quân công hạng III, 3 Huân chương chiến công hạng III. Ngày 20 tháng 12 năm 1979, Phạm Xuân Huân đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.


Anh hùng liệt sĩ ĐỖ CHU BỈ


Anh Đỗ Chu Bỉ sinh năm 1952, quê ở xã An Lâm, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương. Hy sinh ngày 1 tháng 3 năm 1979, khi mới 27 tuổi. Trong cuộc chiến đấu chống quân Trung Quốc xâm lược, anh ở đại đội 6 công an vũ trang tỉnh Quảng Ninh.

Ngày 1 tháng 3 năm 1979, Đỗ Chu Bỉ trực tiếp chỉ huy giữ chốt A1, vị trí án ngữ tuyến đầu, cách biên giới 300m, cách đồn biên phòng Hoành Mô 400m. Ở vị trí quan trọng như vậy, để chiếm vị trí chốt A1, địch đã tập trung pháo binh các loại, bắn liên tiếp suốt 1 tiếng đồng hồ. Pháo vừa dứt, 4 tiểu đoàn địch ào ạt xông lên. Trong tình huống đó, Đỗ Chu Bỉ vẫn bình tĩnh chờ cho địch đến gần rồi mới hạ lệnh cho đơn vị đồng loạt nổ súng, bắn mãnh liệt vào đội hình của địch, hàng chục tên bị tiêu diệt, sau đó tiếp tục đánh bại hàng chục lần tiến công của địch. Bị thất bại nặng nề, chúng lùi lại cho pháo binh bắn cấp tập vào trận địa, khi pháo chuyển làn, bộ binh lại ào ạt xông lên. Lần này chúng chiếm được giao thông hào bên phải chốt, Đỗ Chu Bỉ vẫn bình tĩnh chỉ huy phân đội dùng lưỡi lê, lựu đạn, báng súng đánh giáp lá cà, đẩy địch ra khỏi chiến hào.

Sau thất bại của 2 lần tiến công, địch tăng viện một tiểu đoàn, chia thành 2 mũi: Một mũi đánh đồn biên phòng Hoành Mô, một mũi đánh chốt A1. Đỗ Chu Bỉ chỉ huy cả đơn vị đánh địch cả hai hướng, diệt 20 tên. Anh bị thương vào tay, vào sườn, vẫn không rời trận địa. Cuộc chiến đấu kéo dài, ngày càng ác liệt, trời lại mưa, chiến hào lầy lội, anh tổ chức đưa thương binh, tử sĩ sang chốt A2, tiếp tục bảo vệ chốt A1. Địch liên tiếp phản công, anh vẫn bình tĩnh chỉ huy đơn vị chiến đấu và đã hy sinh tại mặt trận.

Với thành tích chiến đấu liên tục, ngoan cường, dũng cảm, anh cùng đơn vị lập công xuất sắc, được truy tặng Huân chương chiên công hạng nhất và thăng quân hàm trung uý.

Ngày 19 tháng 12 năm 1979, Đỗ Chu Bỉ được Nhà nước truy tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.


(còn tiếp, và còn nhiều lắm)

_________________


Nhà thơ Thanh Thảo vừa gửi cho tôi nhiều bài thơ ông viết trong những ngày này của 30 năm trước, sau đây là một bài :



TỔ QUỐC

Thanh Thảo


vệt nắng mỏng trước sân mái gà cục tác

con tôi ngủ trong nôi văng vẳng tiếng còi tàu

bữa cơm gia đình tôi trộn bắp trộn sắn bảy mươi phần trăm

mùa xuân những cơn bão hung hãn bất ngờ ập tới


trầm tĩnh như rừng kia như biển kia

Tổ Quốc tôi đứng lên trước bầy xâm lăng phương bắc

những dãy núi cong cánh cung những nỏ thần khủng khiếp

lại tung hàng loạt mũi tên xuyên ngực quân thù


ải Nam Quan ngọn khói xưa Nguyễn Trãi nuốt nước mắt quay về

mười năm nằm gai nếm mật

hẽm Chi Lăng lầm lì sông Kỳ Cùng bốc cháy

pháo đã giăng từ ngàn vạn điểm cao


quân di chuyển những dòng sông chảy ngược

mây uy nghi Yên Tử thuở nào

còn in dáng Trần Nhân Tông mắt dõi về phương bắc

tính nước cờ ung dung trên cao


sông Kỳ Cùng những tảng đá lên hơi

đùa với mặt trời trong nước

tôi chỉ đến tắm một lần nhưng đó là Tổ Quốc

chảy lặng thầm suốt cuộc đời tôi


những câu lượn câu sli đêm chợ Kỳ Lừa

chén rượu nồng thơm sắc màu thổ cẩm

vó ngựa gõ dòn lâng lâng sương khuya


khẩu súng chống tăng ghì chặt vào vai

anh xạ thủ H’Mông mười tám tuổi

khi lũ giặc đang điên cuồng lao tới

một chấm nhỏ trên bản đồ một chấm nhỏ thiêng liêng


phút người lính đứng bật lên cắm chặt chân vào đất

phút ấy, đất dưới chân anh là Tổ Quốc


quả đạn rời nòng trong chớp mắt

xe tăng cháy ngang đồi lũ giặc lùi xa

anh lính trẻ mỉm cười lau mồ hôi trên mặt

gương mặt dịu lành như Tổ Quốc chúng ta


2-1979


7 nhận xét:

  1. Co qua nhieu anh hung ma ten tuoi khong may khi duoc nguoi doi biet toi anh nhi. Doc bai anh thay cam dong ma buon qua. Doc trang web bac TranNhuong hom nay em cung thay mot bai tho rat hay, xin chep ra day de chia se cung ban doc blog HHV:

    Lời mẹ
    Trần Nhương



    Mẹ tôi nói:
    Bố các con liệt sĩ Điện Biên
    Anh các con liệt sĩ Khe Sanh Đường Chín
    Em các con liệt sĩ Đồng Đăng xứ Lạng
    Đều vì nước quên sinh
    Đều vì con Hồng cháu Lạc
    Sao các con lòng đen dạ bạc ?
    Đứa chết ở Đồng Đăng chẳng nhắc đến bao giờ ?
    Ba mươi năm rồi đó
    Hay em nó chết chui ?
    Hay em nó hy sinh không chính đáng ?
    Lũ chúng mày mở mày mở mặt
    Sống dư thừa nhờ cái chết bao người
    Cả cái chết cũng bất công đến thế
    Lòng mẹ đau biết nhắm mắt sao đây !

    !0-2-2009

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn anh! Em đã từng không biết gì về ngày 17/2/79, nhưng từ giờ, em sẽ không bao giờ quên nó.

    Trả lờiXóa
  3. Cảm ơn nhà báo HHV đã đăng những tư liệu bi tráng cho chúng tôi mãi mãi nghiêng mình tưởng nhớ những anh hùng liệt sỹ đã hi sinh vì nước

    Trả lờiXóa
  4. toi la mot nguoi duoc biet chut it ve cuoc chien nay. tu hao thay nhung nguo con cua Dat Me da quen than minh de bao ve tung tac dat cua To Quoc

    Trả lờiXóa
  5. Vậy mà hôm nay trên khắp Đất Việt đâu đâu cũng có bóng dáng của tụi Tàu ???

    Trả lờiXóa
  6. Tổ quốc đã bao lần đứng lên chống giặc ngoại xâm phương Bắc. Nay con cháu cũng sẵn sàng đổ xương máu để bảo vệ đất nước như 30 năm cha anh đã từng làm.
    Xin mọi người đừng quên họ.

    Trả lờiXóa