Thứ Ba, 3 tháng 2, 2009

Thảm cảnh cây xanh


Mấy ngày qua về Đà Nẵng tiễn biệt thầy Vĩnh Linh.

Gặp Hoàng Đình Bá. Ông già 80 tuổi này lại say sưa về cây rừng. Tôi có cảm giác ông đang đem hết sức tàn ra chống chọi với sự vô trách nhiệm của số đông để cứu vớt môi trường sống. Bảo vệ rừng, mấy chục năm trước ông bị kết tội là "tù binh của giai cấp tư sản", nay thì không ít người bảo ông "khùng".

Đà Nẵng nay khang trang đẹp đẽ hơn xưa rất nhiều, nhưng cây cối thì vô cùng thảm hại. Ông Bá bảo trước năm 2000, thành phố (nội đô) cây vốn đã ít, chỉ ở mức 0,90 m2/người, sau khi "chỉnh trang đô thị" đã chặt 8000 cây xanh đường phố, trong đó có 2000 cây cổ thụ, khiến cho chỉ số này giảm xuống còn khoảng 0,35 - 0,40 m2/người, thấp xa chỉ số tương ứng của Hà Nội : 2,40 - 4,00; của TP.Hồ Chí Minh : 3,30; của Hải Phòng : 2,00; của Huế : 3,50; của Nam Định : 1,50. Những chỉ số này cũng quá bé nhỏ so với thế giới như Nam Kinh (Trung Quốc) : 22,00; Moskva (Nga): 26,00; Washington DC (Mỹ) : 40,00...

Đô thị là vậy. Nông thôn, miền núi cũng không khá hơn. Ông nói nếu cộng tất cả các con số báo cáo về trồng rừng từ sau 1975 đến nay thì diện tích rừng trồng phải lớn gấp đôi diện tích Quảng Nam Đà Nẵng, nghĩa là phải trồng luôn sang bên ... Lào. Nhưng thực tế rừng ngày càng trọc đi, độ che phủ ngày càng giảm xuống. Theo thống kê thì trong vòng 25 năm (từ 1980 đến 2005) đã có hơn 380 ngàn hecta rừng bị hủy diệt, độ che phủ giảm từ 73,9% xuống còn 43,4% (Quảng Nam 42%, Đà Nẵng 38%). Năm 1977 Chính phủ đã quyết định xếp Sơn Trà là 1 trong 10 khu rừng cấm quốc gia, nhưng rừng Sơn Trà nay đã bị phá gần hết, nhìn vẫn thấy màu xanh nhưng chủ yếu là dây leo và bụi rậm.

Ông bảo ông biết chắc có một dự án thiết kế trồng 30 ha rừng, nhưng thực tế chỉ trồng 6 ha và quyết toán đến 70 ha. Không chỉ có một sự án như vậy và tình trạng đó không chỉ có ở Quảng Nam Đà Nẵng.

Có nhiều thành phần tham gia tàn phá rừng : Quốc doanh thì khai thác rừng không đi đôi với chăm sóc, đáng lẽ trồng 10 mới chặt 1 thì chặt đến đâu mất rừng luôn đến đó; "lâm tặc" thì chặt 1 cây phá luôn 10 cây; người dân thì "tự do" lấy củi, đốt than, đào cây cảnh, đào cây thuốc... vô tội vạ. Nếu tính chất lượng rừng bị suy giảm, vốn tài sản bị tổn thất thì chúng ta đã làm mất đi 50% giá trị mà thiên nhiên ban tặng. Sự trả đũa của thiên nhiên thì ai cũng biết rồi, không lũ lụt không hạn hán mới là chuyện lạ...
(còn tiếp)

Bài liên quan :
"Tôi cam đoan giải quyết triệt để vấn đề lũ lụt"
Rừng vẫn chưa xanh lá





2 nhận xét:

  1. Hoan hô anh trở lại đề tài bảo vệ rừng với khí thế hừng hực sức xuân. GDP tăng nhanh mà làm giè? Như rất nhiều người biết và như kinh tế học hiện đại đã dạy cho chúng ta hiểu khá tường tận,nếu không đếm xỉa gì đến bảo vệ môi trường mà then chốt là bảo vệ cây xanh, nguồn nước, và bầu khí quyển; nếu không quan tâm đến bội chi ngân sách và tổng dư nợ quốc gia; nếu thả nổi an toàn vệ sinh thực phẩm; nếu làm ngơ nạn khai thác và xuất khẩu tài nguyên thô theo kiểu không cần biết đến ngày mai; nếu nhắm mắt trước nạn rút ruột các công trình đầu tư sử dụng vốn ngân sách; thì GDP muốn tăng 9 hay 10 hay 15 hay 20 phần trăm cũng đều dễ như lấy kẹo trong túi ra ăn thui.

    Nhưng em vẫn muốn anh phải đăng những bài này trên Thanh Niên nữa. Thanh Niên có circulation là vài trăm ngàn bản, mỗi bản có hàng chục người đọc, cả thấy là mấy triệu bạn đọc sẽ nhận được thông điệp của bác Hoàng Đình Bá và của anh. Chưa kể hàng triệu người đọc Thanh Niên qua internet ở khắp nơi trên thế giới.

    Hải Văn

    Trả lờiXóa
  2. Ăn của rừng rưng rưng nước mắt

    Trả lờiXóa