Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009

Con Háu bỗng dưng thắc mắc...


"Bố ơi, tại sao bố không viết về con trên Blog nữa ?", con Háu bỗng dưng thắc mắc. "Ừ ừ...", tui hơi bị cứng họng. Tại sao ? Tại sao ? Con Háu giãy đành đạch một hồi rồi lên đường với "Như chưa hề có cuộc chia ly", niềm say mê vô bờ bến của Háu ta.

Tui cứng họng vì tui đã làm sai "tôn chỉ mục đích". Mục đích chủ yếu khi lập cái Blog này là suy ngẫm về lịch sử và nói chuyện con Háu, nhưng được một thời gian thì con Háu "biến mất" trên Blog của tui.

Người ta thường nghĩ là con nít không thể hiểu được nhiều chuyện người lớn làm. Nhưng tui, kẻ theo trường phái Saint-Ex, có quan niệm ngược lại. Mỗi khi nhìn lên trời lại nhớ đến Hoàng tử bé và nỗi cô đơn của Saint-Ex : lúc ông nghĩ con cừu không ăn bông hoa của Hoàng tử bé, ông thấy bầu trời sáng trong rạng rỡ, còn khi nghĩ đến con cừu đã ăn bông hoa rồi thì bầu trời trở nên u ám.Ông bảo những người lớn không ai hiểu được điều đó đâu.

Con Háu biết tỏng tòng tong vì sao tôi làm sai "tôn chỉ mục đích". Những ý đồ của người lớn, những niềm hứng thú nhơn nhơn và sự khổ đau cay cú của bọn họ thường không đáng giá một xu và làm sao có thể thoát được cặp mắt tinh tường của con nít. Nhưng lượng khoan dung của con nít lại to hơn người lớn. Bởi vậy nên ngoài những lúc mè nheo, con Háu vẫn nhìn sự tầm thường của một người lớn là tui đây bằng cái nhìn độ lượng. Nó bảo : "Sao bố viết cái gì cũng nhất quán thế !". Tui lại chỉ biết ậm ừ. Tui hiểu, tâm hồn tui không còn hồn nhiên như cây cỏ nữa.

Gần đây tui thấy con Háu chơi thân với một người bạn mới. Đó là chú chó con 1 tháng tuổi của chị bán thuốc lá trước cổng báo Thanh Niên. Hàng ngày chú cún ngồi chơi một mình trong tủ thuốc, lúc nào chú mắc tè chị thuốc lá sẽ mở cửa cho ra. Mỗi lần đi qua đây con Háu đều sà vào chơi với chú cún. Nhìn cảnh con Háu thơm nó và nó liếm mặt liếm tai con Háu, tui như thấy từng mảng xơ cứng trong tâm hồn mình rạn nứt, tan chảy.

Chiều hôm qua, con Háu bận đi xa không đến, tui ra đường đến chỗ chị thuốc lá đưa tay cho chú cún con, nhưng nó đứng trơ lỳ không nhúc nhích. Tui thoáng lặng người, cái thoáng lặng người đó không một người lớn nào có thể nhận ra. Nhưng cô bé con chị thuốc lá lại dễ dàng nhìn thấy. Cô bé thương hại động viên tui : "Con cún hiền lắm chú ơi, nó không cắn đâu".

9 nhận xét:

  1. Hic. Một thoáng trở vể tuổi thơ của người lớn. Đúng là không thể hiểu nổi người lớn. Họ chỉ làm bộ làm tịch thôi, chứ họ cũng đáng thương lắm. Có nhiều điều, hiểu biết của người lớn còn thua con nít.
    Con nít muôn năm

    Trả lờiXóa
  2. Tặng bài hát này cho Háu:

    Cún yêu - Lương Bích Hữu
    http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=_hIVTleSRQ

    Trả lờiXóa
  3. Cái giọng này mà viết về tình yêu là ổn đấy bác ah. Sao bác không "bắn" một bài về love của mình nhỉ ?

    Trả lờiXóa
  4. Có một anh Sánh mềm mại như lá cỏ, trong veo như sương sớm kìa!

    Trả lờiXóa
  5. Có một Hoàng Hải Vân mềm mại như lá cỏ và trong veo như sương buổi sớm mai kìa...

    Trả lờiXóa
  6. Đọc bài này của bác mà " nhức tim" luôn . Vậy là người lớn có vân đề , hic.

    Trả lờiXóa
  7. Kinh Thánh nói "Ai mà không chịu hoá thành trẻ em, Nước Trời sẽ không thuộc về người đó." (Except as ye become as little children ye shall not enter the Kingdom of Heaven)

    Hải Văn

    Trả lờiXóa
  8. Anh là người rất đáng yêu. Có một góc của anh là
    "Câu chuyện tình yêu của bác Sánh" mà a ko chịu viết. Báo là nghề ngấm vào từng giọng nói,tiếng cười của anh rồi, sao anh im lặng ?

    Trả lờiXóa
  9. Con bé có cái nickname lạ ghê :)

    Trả lờiXóa