Hôm nay là ngày trọng đại : Chị bán thuôc lá trước cổng báo Thanh Niên cảm động với tấm lòng của con Háu với cún con mấy tháng nay, đã đồng ý để cún con về ở luôn với nhà Háu. Tên của nó là Tuti.
Chuẩn bị cho cuộc đón rước long trọng này, hôm qua, "Người nuôi chó số 1 Sài Gòn" Nguyễn Văn Lãng đã đến coi mắt con Tuti, ông nói : "Nó dòng Doberman". Trời ơi, Doberman danh tiếng lắm, một trong những con Doberman đầu tiên ở Việt Nam hồi xưa là con Doberman của ông Lãng. Nhưng Háu ta thì chỉ cần cái con Tuti này thôi, bất cần biết nó là giống chó gì. Ông Lãng cũng nghĩ vậy, tui cũng nghĩ vậy, chị thuốc lá cũng nghĩ vậy.
Hôm nay ông Lãng hướng dẫn cả nhà đi mua sắm những thứ cần thiết cho Tuti. 5 giờ chiều nó lên xe về nhà.
Trước khi nó lên xe, chị thuốc lá phải vào phía trong cổng báo Thanh Niên tránh mặt. Đôi mắt chị ngấn lệ. Nếu chứng kiến cảnh con chó bước lê xe chắc chị sẽ òa khóc giữa đường. Anh chồng chị giúp đưa Tuti lên xe, đôi mắt cũng đỏ hoe.
Trên đường đi, Tuti nhớ chị thuốc lá, cứ kêu ấm ức. Con Háu dỗ dành suốt trên đường. Về đến nhà, nó bắt đầu chơi thân với chị, chị dắt đi chơi 1 tiếng đồng hồ. Chị bảo tối nay nó sẽ ở trong phòng với chị.
Viết những dòng này, nhớ đến cảnh chị thuốc lá chia tay với Tuti, hai mắt thấy cay xè.
Hôm nay, bắt đầu có một người bạn tin cậy, nghĩ đến Tuti tuyệt đối thấy yên lòng. Dù mình có trở thành đứa khố rách áo ôm thì con chó cũng không bao giờ rời bỏ. Đó là điều chắc chắn, là điều tự nhiên miễn bàn cãi.
Bài liên quan :
Con Háu bỗng dưng thắc mắc
Tôn vinh loài chó
Hai đoạn phim Doberman "giữ em" lấy trên YouTube :
Và đây là những người bạn trung thành của các em nhỏ, cũng lấy trên YouTube :

5 comments: