Hiển thị các bài đăng có nhãn Ông ơi.... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ông ơi.... Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2009

Ông ơi...


Vừa rồi mới biết ông là “độc giả trung thành” Blog của tui. Nhưng hôm qua ông gọi điện bảo ông thích nhất bài Rừng vẫn chưa xanh lá. Ông còn bảo ông đã đọc to bài đó cho bà cùng nghe. Ông khuyên nên viết trên Blog những bài như vậy. Được ông khen thì sướng quá, nhưng bắt đầu thấy … nguy hiểm.

Ông ơi, 20 năm trước con đã phải lên rừng lên núi suốt một tháng trời mới viết được bài đó, viết xong đăng báo được tiền nhuận bút. Giờ ông đọc ông đồng cảm với con thì con được lợi gấp đôi. Nhưng ông bảo con phải viết những bài như vậy trên Blog thì chết con rồi. Cứ một tháng viết được một bài, đăng “miễn phí” ở đây thì con lấy gì mà sống. Con nghĩ tới nghĩ lui thấy lời khuyên của ông không khả thi chút nào cả.
Nhưng nghĩ lại mới hiểu điều ông muốn dặn : Đã cầm bút thì phải viết cho ngay ngắn, dù viết cho một người đọc cũng phải như vậy. Và phải sống ngay ngắn mới có thể viết ngay ngắn được.
Nhắc nhở người ta bằng một lời khen, ông đúng là một ông già phi phàm.
Bài liên quan :
Rừng vẫn chưa xanh lá