Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyen o BaoThanhnien. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyen o BaoThanhnien. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, ngày 22 tháng 10 năm 2009

Cấp lại thẻ nhà báo cho Nguyễn Quốc Phong, Hoàng Hải Vân


Ngày 19-10-2009, Bộ Thông tin và Truyền thông đã ra quyết định cấp lại thẻ nhà báo cho anh Nguyễn Quốc Phong và Hoàng Hải Vân.

Sáng nay tôi đã nhận được thẻ mới.

Gọi điện hỏi Bùi Thanh, anh nói anh và Dương Đức Đà Trang vẫn chưa được cấp lại thẻ, có lẽ do phải chờ thủ tục xem xét đề nghị từ cơ quan chủ quản của Báo Tuổi trẻ.

Riêng anh Nguyễn Việt Chiến và anh Nguyễn Văn Hải, do "có án" nên phải chờ thêm một thời gian nữa. Theo luật, người bị thủ thẻ nhà báo mà không bị tòa kết án thì sau 1 năm sẽ được xem xét cấp lại, người bị tòa kết án thì sau 3 năm kể từ ngày thi hành án xong mới được xem xét cấp lại. Rất mong anh Chiến, anh Hải cũng sớm được cấp lại thẻ hành nghề.

Điều đáng mừng là anh Chiến giờ đây vẫn viết và bài của anh vẫn được đăng trên Thanh Niên, nhưng không có thẻ hành nghề vẫn bị một số giới hạn, vì có nơi phải xuất trình thẻ hành nghề thì mới tiếp cận được thông tin.

Thứ Hai, ngày 07 tháng 9 năm 2009

Nhân sự mới bổ nhiệm ở Báo Thanh Niên


Hôm nay 7-9, cấp trên xuống công bố các quyết định bổ nhiệm và điều động nhân sự cho Báo Thanh Niên (theo thứ tự công bố) :
+ Anh Nguyễn Quang Thông, Phó Tổng biên tập được bổ nhiệm làm Tổng Biên tập.
+ Chị Đặng Thị Phương Thảo, Ủy viên Ban Thường vụ Trung ương Đoàn, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Đoàn, được điều động về Báo Thanh Niên và được bổ nhiệm làm Phó Tổng Biên tập.
+ Anh Đặng Việt Hoa, Tổng Thư ký tòa soạn được bổ nhiệm làm Phó Tổng Biên tập.
Anh Đặng Thanh Tịnh vẫn giữ chức vụ
Phó Tổng Biên tập như cũ.

Thứ Ba, ngày 12 tháng 5 năm 2009

Ngày này, "năm xưa"...


Ngày này là ngày 12-5. "Năm xưa" là năm ngoái. Đó là ngày nhà báo Nguyễn Việt Chiến của Báo Thanh Niên và nhà báo Nguyễn Văn Hải của báo Tuổi Trẻ bị bắt. Một trường sóng gió đã diễn ra sau đó. 4 người bị thu thẻ. 2 Tổng Biên tập đã "ra đi"...

Chuyện đó (cũng như chuyện anh Hải và anh Chiến lần lượt được thả ra) mọi người đều biết cả rồi. Cái entry này chỉ đánh dấu lại cái ngày cho nhớ thôi chứ không có thông tin gì mới hết, hehe.


Chủ Nhật, ngày 04 tháng 1 năm 2009

"Giậu đổ bìm leo"


Tôi đã đọc hết bài “Tiễn đưa Tổng Biên tập” cùng 111 cái comments trên Blog Osin của nhà báo Huy Đức. Tôi không có ý định tranh luận với tác giả bài viết, không phải chỉ vì tôi với anh Huy Đức vốn là chỗ thân quen, mà chỉ vì tôi rất sợ dây dưa. Người bị kỷ luật, bị thu thẻ nhà báo như tôi dễ bị người này người kia dòm ngó, nên cần im lặng để phòng thân. Nhưng một số thông tin trên bài viết cùng một số cái comments kèm theo trong Blog của anh Huy Đức khiến tôi không thể im lặng được. 

Những chuyện anh Huy Đức nói đại loại như chuyện anh Bảy Sơn của Báo Tuổi trẻ “cắm cúi chơi game, nhưng vẫn giữ mặt nghiêm trọng như là đang làm việc”… là những chuyện tôi không biết, nên không dám đề cập, mặc dù tôi vẫn thắc mắc : Anh Huy Đức đi khỏi báo Tuổi trẻ cả mười năm rồi, sao vẫn cứ nhớ lâu những chuyện không hay của đồng nghiệp cũ để đến giờ đem ra bình phẩm ? Nhớ lâu những cái tốt của người khác và quên ngay những cái xấu của người khác, đó là đức tính của người quân tử, người xưa bảo vậy. 

Chuyện anh Huy Đức khen anh Lê Hoàng (tôi cũng rất nể trọng anh Lê Hoàng), rồi móc thêm một câu “nếu như ngay sau khi kết thúc phiên tòa xử hai nhà báo, Lê Hoàng tuyên bố từ chức thì ông đã có được một sự ra đi trọn vẹn”, tôi cũng không bình luận. Những ai “biết việc” đều hiểu cái hàm ý thâm hiểm của anh Huy Đức. 

Nhưng khi anh viết : “Tôi không có ý định viết về ông Nguyễn Công Khế trong entry này. Và, vẫn đang rất cân nhắc khi đưa ra bài viết về ông tướng Nguyễn Việt Thành. Nếu những khuất tất trong vụ Năm Cam được phân tích, thì chúng ta sẽ thấy phương thức sử dụng báo chí “làm án” mà tướng Quắc sử dụng trong vụ PMU vẫn chưa đáng là học trò so với những gì mà tướng Thành đã làm trước đó”, tôi thấy không chịu được. 

Trước hết anh nói anh “không có ý định viết về ông Nguyễn Công Khế”, nhưng liền đó anh “phang” luôn ông Nguyễn Việt Thành. Anh nói về ông Nguyễn Việt Thành như vậy thì không còn là “hàm ý” nữa, mà đã nói thẳng rằng tội ông Nguyễn Việt Thành nặng hơn tội ông Phạm Xuân Quắc. Và như vậy anh cũng “hàm ý” nói rằng vụ Năm Cam cũng phải được “lật lại” như vụ PMU18. Và ai cũng biết Nguyễn Công Khế "có liên quan" với Nguyễn Việt Thành trong vụ Năm Cam. 

Tôi không nói về vụ PMU18, nhưng vụ án Năm Cam thì tôi có thể nói được và có thể nói đến ngọn ngành đầu đuôi của nó, vì tôi biết rõ. Song anh Huy Đức chỉ nói đến chuyện ông Nguyễn Việt Thành “sử dụng báo chí để làm án” thôi, nên tôi cũng chỉ đề cập đến chuyện mà anh Huy Đức đề cập.

Thông tin đầu tiên về vụ Năm Cam mà báo Thanh Niên biết là từ ông Võ Văn Kiệt, lúc đó là Thủ tướng Chính phủ, chứ không phải từ cơ quan công an. Chuyện đó đã đăng công khai trên Thanh Niên khi ông Võ Văn Kiệt còn sống. Bắt Năm Cam lần thứ hai, ông Võ Văn Kiệt cũng lên tiếng một cách quyết liệt, thậm chí ông còn nhắc lại việc ông “thế chấp chức Thủ tướng” trong việc xử lý Năm Cam. Chuyện đó cũng đã đăng công khai khi ông Võ Văn Kiệt còn sống. Lẽ đương nhiên là vụ án Năm Cam đã được xử lý theo pháp luật, chứ không phải xử lý theo ý kiến ông nọ bà kia. 

Đối với báo Thanh Niên, theo sự chỉ đạo quyết liệt và dứt khoát của anh Nguyễn Công Khế, tôi là người đầu tiên viết về các cán bộ cấp cao trong đường dây bảo kê cho Năm Cam, sau khi Năm Cam bị bắt lần thứ hai. Tôi nói điều này không phải để khoe khoang, mà để nói rằng tôi có tư cách để bác bỏ những điều bịa đặt xung quanh vụ án Năm Cam. Thông tin mà chúng tôi có là từ những điều tra riêng của Báo Thanh Niên, hoàn toàn không phải do cơ quan công an cung cấp, càng không phải do ông Nguyễn Việt Thành. Chính báo Thanh Niên cung cấp nhiều thông tin cho Ban chuyên án, chứ không phải ngược lại. Ông Nguyễn Việt Thành chỉ cung cấp một thông tin duy nhất là thông tin về Năm Cam lên kế hoạch sát hại chính ông và anh Nguyễn Công Khế. Thông tin đó ông nói để anh Khế đề phòng và chỉ được công bố trên các phương tiện truyền thông sau khi vụ án Năm Cam được xét xử.

Sự thật hai năm rõ mười, anh Huy Đức nói lập lờ như vậy để làm gì nhỉ! Và sao lại nói điều đó vừa đúng khi tướng Nguyễn Việt Thành về hưu và anh Nguyễn Công Khế thôi làm Tổng Biên tập báo Thanh Niên ? Một nhà báo có tên tuổi sao lại hành xử theo kiểu “giậu đổ bìm leo” như vậy ?

Tôi không muốn làm tổn thương những vị đã từng bị kết án tù trong vụ án Năm Cam, nay đang là những công dân lương thiện. Nhưng công kích Nguyễn Việt Thành và gián tiếp công kích Nguyễn Công Khế trong vụ Năm Cam ngay khi hai ông vừa thất thế thì không thể được. Anh Huy Đức làm như vậy vì mục đích gì tôi không rõ, nhưng đó không phải là hành vi của kẻ sĩ.

Về một số ý kiến kẻ tung người hứng trên Blog anh Huy Đức về anh Nguyễn Công Khế, tôi không muốn tranh cãi, vì tôi hoàn toàn không biết những người viết là ai, vả lại những chuyện đó không đáng để tranh cãi. Tôi chỉ xin kể một chuyện trong vô số những chuyện cần biết về Nguyễn Công Khế. Đó là thái độ của Nguyễn Công Khế đối với vụ khởi tố phóng viên Lan Anh của Báo Tuổi trẻ. Ngay khi biết tin phóng viên Lan Anh bị khởi tố, anh Khế gọi tôi và nói ngay : “Phải bảo vệ họ”. Anh yêu cầu tôi viết bài ngay trong tối hôm đó. Dĩ nhiên, anh Nguyễn Công Khế đã tìm hiểu và biết rõ phóng viên Lan Anh bị oan. Bài đó được đăng ngay sáng hôm sau, ngày 11-1-2005, trên trang nhất báo Thanh Niên,do chính Tổng Biên tập Nguyễn Công Khế biên tập, sửa chữa (Xem bài theo đường link kèm phía dưới *)

Sau khi báo phát hành, một số đồng nghiệp báo Tuổi trẻ gọi điện cho tôi bảo “Cám ơn Báo Thanh Niên, Nguyễn Công Khế là người hào hiệp”. Sau đó thì chị Lan Anh được đình chỉ điều tra, miễn tố, tôi không nói là do bài viết của Thanh Niên hoặc của Tuổi trẻ. Nhưng nếu như chị Lan Anh bị kết án thì điều gì sẽ xảy ra ? Chắc chắn anh Nguyễn Công Khế đã không được yên ổn vì việc đó.

Tôi thường nhẩm lại những câu thơ của Phùng Quán “Yêu ai cứ bảo là yêu/Ghét ai cứ bảo là ghét”. Anh Nguyễn Công Khế đối với chúng tôi đầy tình đầy nghĩa, dù ai có cầm dao kể cổ chúng tôi vẫn cứ nói về anh những điều tốt đẹp. Nhưng anh Khế không chỉ tốt đẹp với những người của Báo. Một số bạn ở ngoài báo Thanh Niên, khi cố vạch lá tìm sâu, cũng nên biết những chuyện như tôi vừa nói. Dù ai nhân danh cái gì đi chăng nữa, đã làm người thì ít ra phải tôn trọng sự thật.

Ngày xưa ông Khổng Tử bỏ nước Lỗ ra đi, người ta hỏi vì sao ông đi, ông bảo vì vua nước Lỗ khi chia thịt tế cho các quan đã quên chia cho mình. Hai ngàn năm nay, người đời vẫn chê Khổng Tử vì miếng thịt mà bỏ vua. Nhưng ít ai hiểu rằng Khổng Tử ra đi mà không nói xấu vua, ông tự nói xấu mình. Đó là cách ăn ở của thánh nhân. Anh Huy Đức từng là người của Báo Thanh Niên. Khi anh Nguyễn Công Khế vừa thất thế, nếu anh không nói được một lời tốt đẹp thì cũng nên ăn ở đàng hoàng, sao lại khởi xướng cái chuyện “giậu đổ bìm leo” đối với chính người thủ trưởng cũ của mình vậy ?

HOÀNG HẢI VÂN
______________

Thứ Bảy, ngày 03 tháng 1 năm 2009

"Mất" và "còn"

Hải Văn


Nhân Thanh Niên tròn 23 tuổi (đúng ngày hôm nay 3-1-2009) và nhân anh Nguyễn Công Khế không còn làm Tổng Biên tập nữa, anh Hải Văn bạn tui, vừa là cộng tác viên vừa là bạn đọc thân thiết của báo Thanh Niên, từ Hà Nội gửi bài viết này nhờ đăng trên Blog của tui.



Khi em trai tôi chết trẻ, tôi đau khổ vô cùng. Nhớ có lần bố tôi nói giáo lý nhà Phật thâm sâu lắm, nó có thể giúp người ta không sợ chết, tôi liền vào Thư viện quốc gia tìm đọc kinh Phật, hy vọng sẽ giúp mình bớt phiền khổ. Thì tình cờ lại đọc một bài của sử gia Đào Hùng (con trai cụ Đào Duy Anh) trên tạp chí Xưa và Nay viết về những gì ông thu hoạch được từ những buổi pháp thoại của thiền sư Thích Nhất Hạnh trong dịp vị thiền sư này về nước cách đó ít lâu. Xin chia sẻ một ít thu hoạch của tôi sau khi tiếp cận với một số tác phẩm của vị thiền sư này.


Trong một buổi pháp thoại cực kỳ lý thú mang tên “người thân tôi chết bây giờ ở đâu”, thiền sư Thích Nhất Hạnh đốt lên một cây nến. Đoạn chậm rãi ông lấy trong túi ra cây nến thứ hai, rồi dùng cây nến thứ nhất đang cháy châm cho cấy nến thứ hai cháy lên. Rồi ông thổi tắt cây nến thứ nhất đi. Ông hỏi mọi người ngọn lửa ở cây nến thứ nhất giờ ở đâu, thính chúng im lặng. Rồi ông tự trả lời ngọn lửa đó giờ đang cháy ở cây nến thứ hai, rồi ông tiếp: ta nói rằng ngọn lửa ở cây nến thứ nhất chưa bị tắt, rằng ngọn lửa đó vẫn đang sống bình thường, ngọn lửa đó không chết, nó đã được tiếp nối trong cây nến thứ hai đang cháy trước mặt các bạn đây. Tất cả người nghe đều tán thành với ông, tuy không ai nói ra lời, vì đó đang là lúc cử tọa chăm chú lắng nghe vị thiền sư thuyết giảng.


Khi chúng ta rước lửa từ núi Olympus về đất nước đăng cai Thế vận hội thì câu chuyện cũng y như vậy. Ngọn lửa thiêng đã được tiếp nối qua hàng trăm ngọn đuốc trước khi được thắp lên tại đài lửa uy nghi ở sân vận động khai mạc lễ hội. Chúng ta ai nấy đều nhất trí rằng đang phần phật trên đài lửa sân vận động chính là ngọn lửa thiêng của núi Olympus.


Khi chúng ta có con, thì con người máu thịt và con người tâm linh của chúng ta đã được trao truyền và tiếp nối trong đứa con của mình rồi. Cũng có nghĩa là sự sống của ta đã được trao truyền và tiếp nối, cũng như ngọn lửa đã được trao truyền và tiếp nối sang cây nến thứ hai vậy. Chừng nào con ta vẫn còn sống thì chúng ta vẫn đang sống, dù cho cái thân của chúng ta có thể đã nhập diệt cũng như ngọn nến thứ nhất có thể đã cháy lụi hoặc đã bị quăng đâu đó mất rồi, chúng ta càng không thể chết nếu con ta lại có con, rồi con của con ta lại có con và chuỗi sinh sôi này cứ thế kéo dài ra mãi.


Khi ngọn lửa đã được trao truyền từ cây nến thứ nhất sang cây nến thứ hai, không ai có thể nói rằng ngọn lửa đó đã tắt.


Khi con người máu thịt và tâm linh của ta đã được trao truyền sang con ta, không ai có thể nói rằng ta đã chết hoặc sẽ chết.


Có con là một biểu hiện dễ thấy nhất của một sự thật không dễ gì thấy được: chúng ta đều bất tử, đều sống mãi, chỉ có điều là sống ra sao mà thôi. (Các vị tu hành không có con vẫn có những căn cứ xác đáng khác để tin rằng mình cũng bất tử như ai, nhưng ở đây chúng ta chưa bàn về chuyện này).


Khi anh Nguyễn Công Khế không còn là Tổng biên tập của Thanh Niên nữa nhưng tâm huyết của anh đã truyền trong tờ báo, như ngọn lửa của cây nến đã thắp lên 23 năm nay. Những bài báo anh viết hoặc khích lệ người khác viết hoặc quyết định cho đăng đã lan tỏa ở đâu đó trong cuộc sống này. Chiến thắng “chủ nghĩa lý lịch” trong tuyển sịnh đã giúp cho bao thanh niên tài năng được học hành thăng tiến. Quỹ học bổng Nguyễn Thái Bình của Thanh Niên đã giúp cho bao học sinh nghèo vượt khó. Hoạt động Duyên dáng Việt Nam đã giúp cho bao người trong nước và nước ngoài cảm xúc, suy nghĩ, rồi thêm yêu, thêm quý, thêm tin tưởng về văn hóa Việt Nam. “Chất lửa” của Thanh Niên đã góp phần vào việc khích lệ, cổ vũ, động viên cái tốt và trấn áp, đẩy lùi cái xấu, làm cho xã hội yên bình hơn… Như vậy là ngọn lửa của cây nến đã được trao truyền và tiếp nối.


Anh Khế có thể vui hệt như chúng ta vui khi thấy ngọn lửa núi thiêng Olympus đang phần phật cháy trên đài lửa của sân vận động đêm khai hội.


Anh Khế có thể vui hệt như cây nến thứ nhất vui khi nó thấy ngon lửa của nó giờ đang rần rật cháy ở nhiều nơi.


Anh chị em của tờ Thanh Niên yêu quý có thể thảnh thơi vì không có ngọn lửa hay sự sống nào bị mất đi ở đây cả.


Chỉ có cái nhìn “chấp tướng”, kẹt vào hiện tượng, đôi khi làm cho chúng ta phiền khổ vì ngỡ rằng một cái gì đó rất tốt đẹp đã vĩnh viễn mất đi thôi, có phải vậy không các anh chị em của tờ Thanh Niên thân yêu?

Thứ Sáu, ngày 02 tháng 1 năm 2009

Tuyển người và "dùng người" ở Báo Thanh Niên


Hôm 31-12-2008 trong cuộc họp nghe cấp trên công bố quyết định cho anh Nguyễn Công Khế thôi làm Tổng Biên tập, chị Thục Minh, trưởng Văn phòng Báo Thanh Niên tại Singapore ứa nước mắt kể lại chuyện chị trở thành phóng viên Báo Thanh Niên như thế nào.


Chị Thục Minh là một trong số 7620 thanh niên được học bổng Nguyễn Thái Bình của Báo Thanh Niên “tiếp sức” để tiếp tục được học trong những thời điểm ngặt nghèo của cuộc sống.


Chị nói cho đến khi chị đã trở thành phóng viên Báo Thanh Niên rồi mà vẫn chưa gặp Tổng Biên tập hoặc bất cứ người lãnh đạo nào của Báo. Là do lúc đó chị vừa học xong khóa thạc sĩ ở Bỉ, lên mạng đọc báo thấy Thanh Niên tuyển người, chị gửi hồ sơ qua email kèm theo những bài chị đã từng viết cho Thanh Niên và các báo khác. Mấy ngày sau, chị nhận được thư trả lời đồng ý tiếp nhận. Mấy ngày sau nữa, chị nhận được quyết định vào làm việc cho báo.


Chị Thục Minh rất hay “có ý kiến”, nhiều lúc “ngang phè phè” khiến cho những người xung quanh khó chịu, dĩ nhiên trong đó có tui (lúc “sinh thời” còn làm Tổng Thư ký tòa soạn). Chị là người ngay thật, nghĩ gì nói vậy, không biết lấy lòng ai, cả đối với Tổng Biên tập. Nhưng mới về Thanh Niên một thời gian ngắn, chị đã được bổ nhiệm làm Trưởng ban Thanh niên online tiếng Anh, sau đó được cử sang Thái Lan làm đại diện, sau đó nữa sang Singapore.


Việc tuyển người và “dùng người” của Nguyễn Công Khế là như vậy. Minh bạch, sòng phẳng, không vị tình. Trở thành phóng viên báo Thanh Niên không khó, chỉ cần có năng lực, có tâm huyết, ngay thật và đi vào báo bằng “đường thẳng”. Tôi biết rõ chuyện này : Ông Khế không nhận người “gửi gắm”, dù người đó là ai, con cháu ông nào và do ông nào “gửi gắm”.

Thứ Tư, ngày 31 tháng 12 năm 2008

Chiều nay, Báo Thanh Niên đẫm nước mắt...


Cho đến 3 giờ chiều nay tôi vẫn không tin, nhưng sự thật thì hôm nay là ngày cuối cùng anh Nguyễn Công Khế làm Tổng Biên tập Báo Thanh Niên.

3 giờ chiều nay, cấp trên đã đến Báo Thanh Niên để “triển khai quyết định”, để từ ngày mai anh Khế không làm Tổng Biên tập Báo Thanh Niên nữa, mà chỉ “tập trung làm Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty cổ phần truyền thông Thanh Niên và Giám đốc Hãng phim Thanh Niên”.

Cả Hội trường Báo Thanh Niên chiều nay đầy nước mắt, ở đây chưa bao giờ có nhiều nước mắt như vậy. Nước mắt đã có từ nhiều ngày nay, nhưng hôm nay là nhiều nhất, trong đó có rất nhiều nước mắt của những người chưa bao giờ khóc người đang sống.

Giao thừa dương lịch tối nay, đối với những người làm báo Thanh Niên, là một giao thừa buồn thảm.

Chỉ còn 2 ngày nữa thôi là Báo Thanh Niên tròn 23 tuổi, cũng là 23 năm Thanh Niên với 4757 số báo cùng hàng trăm ấn phẩm khác gắn liền với tên tuổi, với máu thịt Nguyễn Công Khế.

Trên số báo ra ngày 3-1 tới đây, không biết Thanh Niên sẽ đăng những gì để kỷ niệm sinh nhật 23 năm của mình.

Giờ phút này tôi không thể viết được điều gì, nhưng tôi sẽ tiếp tục viết về Báo Thanh Niên và về Nguyễn Công Khế...

Thứ Sáu, ngày 26 tháng 12 năm 2008

Chuyện ở Báo Thanh Niên (4)


Báo Thanh Niên ra đời năm 1986, cũng là thời điểm bắt đầu ĐỔI MỚI. Cho nên chúng tôi nói Báo Thanh Niên đồng hành cùng ĐỔI MỚI.


Trong 23 năm họat động của mình, Thanh Niên luôn ủng hộ, luôn hậu thuẫn, luôn đấu tranh thực hiện đường lối ĐỔI MỚI. Và có thể nói toàn bộ 4752 số báo Thanh Niên (tính đến hôm nay, 26-12-2008) là “hồ sơ nhân chứng” sinh động của một thời kỳ lịch sử.


Thanh Niên không hại người tốt, Thanh Niên không bao che kẻ xấu, Thanh Niên không có “phe cánh”.


Thanh Niên không họat động “ngầm”, Thanh Niên không hùa theo bất cứ “nhóm lợi ích” nào.


Thanh Niên kiên trì thực hiện chính sách đại đoàn kết dân tộc. Với trách nhiệm và khả năng (dĩ nhiên rất có giới hạn) của mình, Thanh Niên đã cố gắng làm những gì mình có thể làm được.


Thanh Niên là tờ báo đầu tiên đấu tranh chống “chủ nghĩa lý lịch” trong học hành thi cử. Mới ra đời được 1 tuổi, vào năm 1987 Thanh Niên đã lên tiếng bảo vệ anh Nguyễn Mạnh Huy, một thanh niên thi đại học đỗ đến 3 lần, cả 3 lần đều không được nhận vào học vì “lý lịch”. Thanh Niên đã đấu tranh đến cùng, cho đến khi anh Huy được vào học Đại học, sau khi trúng tuyển lần thứ 4. Sự kiện này đã góp phần vào việc xóa bỏ những quy định về “lý lịch” trong tuyển sinh sau đó. Anh Nguyễn Mạnh Huy đã được học hành thành đạt, hiện anh làm Phó Giám đốc Xí nghiệp in Báo Thanh Niên.


Tôi vô cùng tự hào vì chính Thanh Niên đã góp phần thiết thực làm cho mọi thanh niên sinh ra đều được học hành, dù cha ông họ là ai. Lớp trẻ bây giờ nhiều người không hiểu, chứ hồi đó “chủ nghĩa lý lịch” nặng nề lắm. Nặng nề đến nỗi cho đến bây giờ tôi vẫn còn cảm thấy hào sảng khi nhớ lại câu nói nổi tiếng của ông Võ Văn Kiệt : “Thanh niên không ai chọn cửa để sinh ra”.


Và cần biết điều này. Nguyễn Công Khế sinh năm 1954. Năm đó cha ông đi tập kết sau khi tham gia kháng chiến chống Pháp. Ở nhà một mẹ một con. Mẹ ông đã chống chọi với chính sách tố cộng tàn bạo của chế độ Ngô Đình Diệm để nuôi con khôn lớn. Từ khi còn là học sinh phổ thông, Nguyễn Công Khế đã theo bước chân cha mình, tham gia chống Mỹ, cứu nước. Ông bị địch bắt và kiên cường trải qua nhiều nhà tù của chế độ cũ. Tuổi “teen” của Nguyễn Công Khế là tuổi “teen” trong lao tù.


Biết rõ chuyện đó mới thấy hết ý nghĩa của một thái độ.

Thứ Tư, ngày 24 tháng 12 năm 2008

Nếu không bắt Năm Cam lần 2, Nguyễn Công Khế có thể đã bị sát hại

Chuyện ở Báo Thanh Niên (3)

Một trong những sự kiện mang tính lịch sử của Báo Thanh Niên là cuộc đấu tranh với tập đoàn tội phạm Năm Cam. Thanh Niên là tờ báo đầu tiên phanh phui các hoạt động tội phạm này từ năm 1995, hồi đó Thanh Niên đấu tranh đơn độc, kết quả là Thanh Niên đã thất bại, Năm Cam được thả tự do để tiếp tục mở rộng tội ác. 7 năm sau, Thanh Niên lại sát cánh cùng các cơ quan bảo vệ pháp luật tiếp tục tấn công vào tập đoàn Năm Cam khi chúng đã trở nên khét tiếng với đầy đủ vây cánh cùng hàng rào bảo kê chắc chắn. Đừng ai quên rằng, nếu Năm Cam và đồng bọn không bị bắt lần thứ hai để đem ra xét xử thì rất có khả năng Nguyễn Công Khế đã bị chúng sát hại.


Bài viết sau đây của tui nói lên một phần sự cam go của Báo Thanh Niên và của Tổng Biên tập Nguyễn Công Khế xung quanh vụ án này. Bài đã đăng trên Thanh Niên Xuân 2004.

Tản mạn cuối năm về vụ Năm Cam
HOÀNG HẢI VÂN
1. Nhà báo Clare Arthurs, phóng viên hãng BBC (Anh) hỏi tôi khi viết những bài vạch trần sai phạm của các cán bộ cấp cao như Trần Mai Hạnh, Bùi Quốc Huy, Phạm Sỹ Chiến lúc những nhân vật ấy còn đương chức, Báo Thanh Niên có bị ai "làm khó dễ" không, tôi trả lời "không", không ai làm khó dễ cả. Hỏi: "Có bị ai ngăn cản không?". Trả lời: "Cũng không".
Một số đồng nghiệp khác cũng thắc mắc rằng, ông Nguyễn Công Khế có được ai "bật đèn xanh" không mà dám quyết định cho đăng những bài "động trời" như vậy, xin trả lời: "Cũng không nốt". Tuy rằng có một chuyện. Đó là bài viết về ông Trần Mai Hạnh, lẽ ra đã đăng trước đó một tuần, nhưng vì "lộ" thông tin, nên lúc báo đã lên khuôn có người gọi điện đến khuyên "dừng lại". Tổng biên tập phải tạm thời cho dừng lại, không phải vì "sợ", mà để kiểm tra vì sao thông tin bị "lộ".
Viết bài đó tôi có trích dẫn một số câu nói của ông Sáu Dân (cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt), trong đó có câu "Tôi đem chức Thủ tướng ra thế chấp...", nên tôi phải mang cho ông xem lại để tránh chuyện "tam sao thất bổn". Đó là những ngày cuối tháng 4/2002. Ông Khế bảo sẽ đăng vào một thời gian thích hợp. "Thời gian thích hợp" đó là ngày 2/5, vì trước đó là ngày lễ mừng chiến thắng 30/4 và Quốc tế Lao động.
Báo Thanh Niên làm việc "mạo hiểm" này với tất cả trách nhiệm đối với đất nước và tin tưởng vào lẽ phải. Sau khi đăng bài báo đó, chúng tôi không có ý định đăng tiếp vì bài đó cũng đã nêu đủ thông tin để các cơ quan chức năng xem xét về ông Trần Mai Hạnh. Lúc đó đang chuẩn bị bầu cử Quốc hội, ông Trần Mai Hạnh là ứng cử viên đang tiếp xúc với cử tri, nên các cơ quan chức năng không thể không có kết luận sớm. Song do ông Đỗ Khánh Toàn, Ủy viên thường vụ thường trực Hội Nhà báo kiêm Tổng biên tập Tạp chí Người làm báo mà Thanh Niên phải tiếp tục đăng những bài viết về ông Hạnh.
Là vì ông Toàn yêu cầu Thanh Niên đăng nguyên văn bản giải thích của thường trực Hội Nhà báo Việt Nam do ông ký bảo vệ ông Trần Mai Hạnh. Chúng tôi buộc phải đăng theo Luật Báo chí và tất nhiên phải tiếp tục làm rõ những luận điểm sai trái trong văn bản của thường trực Hội Nhà báo. Cũng tại thời điểm này, tôi đến phỏng vấn ông Sáu Dân và có bài Cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt nói về vụ án Năm Cam đăng trên Thanh Niên chủ nhật, trong đó có đề cập chuyện của ông Trần Mai Hạnh.
Đọc bài viết đầu tiên về Trần Mai Hạnh đăng trên Thanh Niên, ông Sáu Dân bảo Báo Thanh Niên đã "phá một cái lệ". Bởi vạch trần sai phạm của một Ủy viên Trung ương Đảng trên báo chí khi cơ quan có thẩm quyền chưa chính thức có kết luận là một việc chưa từng có trước đó, mặc dù luật pháp không "cấm" làm việc này.
2. Sau bài viết về ông Trần Mai Hạnh và Phạm Sỹ Chiến, Báo Thanh Niên cũng là tờ báo đầu tiên đăng bài về sai phạm của ông Bùi Quốc Huy (Năm Huy), lúc đó là trung tướng Thứ trưởng Bộ Công an và cũng là một Ủy viên Trung ương Đảng. Bài tôi viết không dài, nhưng đăng xong nhiều người không khỏi cảm thấy "lạnh gáy". Trước đó dư luận trong và ngoài ngành công an bàn tán nhiều về việc ông Năm Huy "dính" với Hồ Việt Sử và với Năm Cam, nhiều người bức xúc đến phẫn nộ khi nhìn Năm Cam bị bắt còn Năm Huy thì được thăng trung tướng. Sau khi đọc bài báo, thượng tá Nguyễn Hữu Ngọc, người trực tiếp bắt Năm Cam hồi năm 1995 và là một trong những người hiểu rõ nhất những dây mơ rễ má xung quanh đường dây tội ác này, đã gọi điện cho tôi bảo: "Chính xác, nhưng viết ít quá". Ông Ngọc "xúi" chúng tôi viết tiếp để các cơ quan có thẩm quyền "có cơ sở hiểu thêm về ông Năm Huy", nhưng ông không cung cấp bất cứ thông tin gì. Ông Ngọc là người biết rất nhiều thông tin, nhưng ông rất "khôn", tuyệt đối không bao giờ "hé" cho báo chí biết.
Ai cũng biết Bùi Quốc Huy là một nhân vật có quyền lực rất lớn trong ngành công an. Quyết định cho đăng bài đó, Tổng biên tập phải đứng trước sự lựa chọn hết sức cam go và không thể nói là không "run tay". Trước khi đăng bài đó, ông Khế có gọi điện trao đổi với một cán bộ lãnh đạo cấp cao đang ở thành phố, người biết rất rõ những sai phạm của ông Bùi Quốc Huy. Người này khuyên ông Khế: "Với tư cách là người lãnh đạo, tôi thấy anh cho đăng bài đó là có lợi cho công việc chung, có lợi cho việc chỉnh đốn Đảng. Nhưng với tư cách là một người bạn, tôi khuyên anh phải xem xét kỹ, vì có thể sự việc này không phải ai cũng hiểu và có thông tin giống nhau, nên rất bất lợi cho anh”. Lời khuyên ấy quả là chân tình. Ông Khế nghe câu đó và quyết định cho đăng. "Có lợi cho công việc chung" thì được rồi, ông chấp nhận tất cả. Cuối năm ngoái, có người đề nghị “cắt thi đua” đối với tôi, lý do là tôi đã viết bài về Bùi Quốc Huy “làm lộ bí mật”. Nghe chuyện đó, ông Khế bực mình tuyên bố trước cơ quan: “Nếu kỷ luật Hoàng Hải Vân thì trước hết phải kỷ luật tôi, vì tôi chỉ đạo viết bài đó”. Cuối cùng thì cũng không ai kết luận Báo Thanh Niên “làm lộ bí mật”, vì sự thật không phải như vậy.
3. Ông Tư Bốn (tướng Nguyễn Việt Thành) là một trong những người đọc những bài viết về vụ Năm Cam trên Báo Thanh Niên kỹ nhất và tâm đắc nhất. Thỉnh thoảng không thấy báo đăng, ông gọi điện cho ông Nguyễn Công Khế, hỏi: "Báo các anh có thông tin gì mới không?". Những lúc đó ông Khế nói: "Ông không cung cấp thông tin thì làm gì có thông tin mới". Ông Tư Bốn cười trừ, bảo: "Không thể cung cấp được...". Thực tế là ngoại trừ những bài trả lời phỏng vấn một cách dè dặt và những thông tin được công bố trong các cuộc họp báo, ông Tư Bốn cũng như những người trong Ban chuyên án tuyệt đối không cung cấp bất cứ một thông tin gì về vụ án cho Báo Thanh Niên. Rất nhiều chuyện liên quan đến vụ án, chúng tôi phải làm những cuộc điều tra riêng, đôi khi đến hỏi ông để xác minh, ông không "gật" cũng không "lắc" mà né sang chuyện khác. Quan hệ giữa ông Nguyễn Công Khế với ông Tư Bốn là "đồng thanh tương ứng", nhưng cả hai ông đều rất có nguyên tắc. Chỉ duy nhất một chuyện ông Tư Bốn cung cấp thông tin cho chúng tôi, đó là việc Năm Cam vạch kế hoạch sát hại bản thân ông và ông Nguyễn Công Khế. Ông nói chuyện đó nhưng yêu cầu không được đăng lên báo, đăng chuyện đó lên là không có lợi, vì có thể ai đó sẽ bảo rằng sở dĩ Tư Bốn và Nguyễn Công Khế "làm mạnh" vụ này là vì hai ông có mối thâm thù cá nhân với Năm Cam. Ông bảo chuyện chúng muốn giết ông và ông Khế là chuyện nhỏ không đáng nói, chuyện chúng làm bất ổn thành phố và gây mất niềm tin của nhân dân vào chính quyền mới là chuyện lớn.
4. Khi chuẩn bị mở phiên tòa sơ thẩm, báo chí nước ngoài thông tin rất nhiều về vụ Năm Cam. Tôi được đọc một bài phỏng vấn một giáo sư người Mỹ. Trả lời câu hỏi hình như báo chí ở Việt Nam "kết tội các bị cáo trước khi các quan tòa kết tội", ông giáo sư nói, đại ý rằng báo chí Việt Nam đã sử dụng tự do báo chí và điều đó không có gì sai cả. Ông giáo sư người Mỹ công nhận Việt Nam có tự do báo chí và ông đã nhận định đúng. Luật pháp Việt Nam không coi một người là có tội khi tòa án chưa phán quyết người đó có tội bằng một bản án. Nhưng luật pháp cũng không cấm công dân tố giác tội phạm, ngược lại tố giác tội phạm là quyền và nghĩa vụ công dân. Tôi đặt ra vấn đề này là vì trong khi tòa xét xử vụ án Năm Cam, đây đó trong giới báo chí xuất hiện một luận điệu phê phán việc báo chí "kết tội" các bị cáo, họ cho rằng phải thông tin "khách quan", từ đó mới xuất hiện một số bài báo mà trong đó tiếng nói của những người bao che cho tội ác được đặt ngang với tiếng nói của những người chống lại tội ác. Báo Thanh Niên là tờ báo đầu tiên vạch trần tội ác của Năm Cam và cảnh báo về tình trạng một số quan chức trong cơ quan công quyền bảo kê cho Năm Cam. Hồi đó còn có Báo Tiền Phong. Báo chí không làm người ngoài cuộc để quan sát, mà tự đặt mình trong cuộc, đứng trong lực lượng đấu tranh chống tội phạm. Đó là thái độ nhất quán trước sau như một của chúng tôi. Và như mọi người đều biết, Năm Cam đã được bảo kê cho thoát tội. Khi Năm Cam ở trong trại cải tạo, đồng bọn Năm Cam liên tiếp đe dọa đặt bom tòa soạn Báo Thanh Niên. Thanh Niên trở thành kẻ thù của đường dây tội ác này.
5. Hồi 1995, Thanh Niên không chỉ đăng một loạt hàng chục bài về đường dây tội ác này, Ban Biên tập Báo Thanh Niên còn viết thư báo cáo với Thủ tướng Chính phủ về sự lộng hành của đường dây tội ác và những kẻ bảo kê cho chúng. Bức thư đó đã được Thủ tướng Võ Văn Kiệt lúc đó chuyển cho Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an) với lời phê “Phải làm cho quyết liệt”. Khi Bộ Công an cho cán bộ, chiến sĩ đến bảo vệ tòa soạn, trong đó có ông Dương Minh Ngọc làm chỉ huy, ông Khế cũng đã nói với tướng Trịnh Thanh Thiệp (Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát) những phân vân của mình về Dương Minh Ngọc. Khi Báo Thanh Niên đăng loạt bài đó, ông Thân Thành Huyện đã quy kết trong một cuộc họp rằng: "Báo Thanh Niên làm rối loạn tình hình của thành phố". Ở TP Hồ Chí Minh hồi đó trong cuộc chiến đấu của báo chí với tập đoàn tội ác Năm Cam, Thanh Niên có lúc đơn độc một mình. Và Năm Cam chỉ ở vài năm trong trại cải tạo rồi được trả tự do, mở rộng hoạt động tội ác, tiếp tục lộng hành.
Những người làm Báo Thanh Niên không có thù hằn với ai. Đã dấn thân vào nghề báo thì đúng phải nói đúng, sai phải nói sai, dù kẻ làm sai là bạn mình cũng phải nói. Ông Khế cũng không thù hằn cá nhân Năm Cam. Một lần gặp Năm Cam tập thể dục trong vườn Tao Đàn, Năm Cam lại bắt tay ông chào hỏi. Ông Khế đã nói một cách tử tế với Năm Cam rằng: "Anh bây giờ phải lo làm ăn đàng hoàng, nếu không coi chừng tái phạm, luật pháp không tha đâu". Năm Cam khúm núm: "Em không làm gì sai, là do cái tiếng của em nó lớn nên người ta nghĩ vậy, em vẫn làm ăn đàng hoàng". Hắn vẫn xưng "em" với ông Khế, mặc dù Năm Cam lớn tuổi hơn ông rất nhiều. Cuộc gặp này Năm Cam cũng có thuật lại với một nhà báo ở thành phố sau đó. Hắn tìm cách tranh thủ, nhưng bên trong thì rất thù ghét Thanh Niên...
6. Bây giờ nghĩ lại mọi chuyện mới thấy... hú hồn. Nếu như các ông Bùi Quốc Huy, Trần Mai Hạnh, Phạm Sỹ Chiến mà không bị xử lý kỷ luật, không bị truy tố và không bị kết án tù thì những người làm Báo Thanh Niên như chúng tôi có được yên ổn không? Chắc chắn là không rồi. "Mỗi buổi sáng coi báo, đọc những bài viết về mấy ông đó, tôi vừa đọc vừa run...", đó là lời một người thân của một phóng viên Báo Thanh Niên nói với tôi.
Còn tôi, không chỉ một lần nghe ông Khế nói câu này: "Cho đăng đi, không có cách nào khác, không thể chấp nhận việc đứng về phía tội ác, không thể làm ngơ trước chuyện hại nước, hại dân được, nếu cần tôi sẵn sàng nghỉ làm Tổng biên tập, chấp nhận về nhà...". Và các phóng viên, biên tập viên, họa sĩ trình bày và nhân viên kỹ thuật của tòa soạn khi nghe những lời đó của Tổng biên tập, bỗng thấy nghề báo là nghề có lý tưởng, là nghề rất có tương lai... Làm tòa soạn tôi biết, mối quan tâm lớn nhất của ông Khế không phải là những chuyện "vụ án", ông quan tâm nhiều nhất đến những vấn đề kinh tế, đến thanh niên tình nguyện, đến giáo dục, đến thể thao, đến văn nghệ... Vì vậy mới có giải U.21 Báo Thanh Niên, vì vậy mới có Duyên dáng Việt Nam vừa tôn vinh nghệ thuật vừa tạo quỹ học bổng cho học sinh, sinh viên. Ông không thích chuyện đấu đá, nhưng nếu cần ông chấp nhận tất cả để bảo vệ lẽ phải. Lúc đó nhiều phóng viên báo chí nước ngoài, trong đó có chị Margo Cohen của Tạp chí Kinh tế Viễn Đông, vì câu chuyện đang sốt dẻo, đã gặp Ban Quốc tế Trung ương Đoàn để đề nghị trực tiếp gặp ông Khế nhưng ông không tiếp xúc. Sau đó, phóng viên này viết một bài trên Kinh tế Viễn Đông nói một ý rất hay ví von rằng Năm Cam đã rủi ro gặp hai “khắc tinh” đó là Bí thư Thành ủy TP. Hồ Chí Minh Nguyễn Minh Triết và tướng Nguyễn Việt Thành - hai nhân vật rất kiên quyết trong chống tội phạm có tổ chức của thế giới ngầm. Và đến khi cần thiết, ông Khế cũng phải lên tiếng. Trong một cuộc trả lời phỏng vấn hãng BBC, phóng viên hỏi: "Khi Thanh Niên đăng bài phê phán sai phạm của các quan chức, khi các quan chức đó bị đưa ra tòa, điều này có làm tổn hại đến chính quyền không?". Ông Khế trả lời: "Điều đó không phải là tổn hại, mà là một thắng lợi của chế độ, bởi khi anh mổ các khối u trong người mình ra thì cơ thể mới phục hồi và cường tráng, hơn là để mầm bệnh nguy hiểm ủ trong người. Chỉ có một chính quyền mạnh và vì dân mới làm được việc đó. Đó là một thắng lợi chứ không thể coi là tổn thất”.
Báo Thanh Niên đã không những không gặp nguy hiểm mà còn được khích lệ. Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Nội chính Trung ương Trương Vĩnh Trọng, các vị lãnh đạo TP. Hồ Chí Minh, các ban Đảng và lãnh đạo Bộ Công an đã nhiều lần động viên, chia sẻ, bày tỏ sự cảm thông với tập thể Báo Thanh Niên. Vừa rồi, trong cuộc họp tổng kết vụ án Năm Cam của các cơ quan chức năng, ông Trương Vĩnh Trọng, ông Vũ Quốc Hùng (Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng) cùng lãnh đạo nhiều ban, ngành đã nhắc đến vai trò của báo chí, đặc biệt là Báo Thanh Niên đã dày công, đóng góp vào thắng lợi của vụ án. Tại cuộc họp, tướng Lê Thế Tiệm (Thứ trưởng Bộ Công an) - người chỉ đạo kiên quyết vụ án từ đầu - còn nói, kết thúc vụ án này, hòa vào niềm vui của mọi người, có lẽ Báo Thanh Niên là một trong những tập thể vui nhất.
Nhưng kết thúc phiên tòa xét xử phúc thẩm vụ Năm Cam, ông Khế không vui. Triệt hạ một đường dây tội ác là niềm vui lớn, nhưng không ai vui khi nhìn người khác vào tù. Trong những quan chức bị kết án tù, có người từng là bạn ông. Chính ông Khế đã nhờ ông Tư Bốn giúp cho một người lãnh đạo Báo Nhà báo & Công luận vào trại giam thăm và gửi tiền cho ông Trần Mai Hạnh ngay sau phiên phúc thẩm kết thúc. Sau phiên tòa, thấy nhiều người bị kết án tử hình, nhiều người bị kết án tù, những phóng viên chúng tôi cũng buồn nhưng thấy yên ổn, bởi một khối u rất lớn trên cơ thể đất nước đã bị loại bỏ.

H.H.V
(Bài đăng trên Thanh Niên Xuân 2004)

Thứ Ba, ngày 23 tháng 12 năm 2008

Chuyện ở Báo Thanh Niên (2)

2.

Tui có thể lấy mạng sống của mình ra đặt cược để nói rằng :

- Chuyện tham nhũng, chuyện lèm nhèm về tài chính có ở nhiều nơi, nhưng ở báo Thanh Niên thì không bao giờ. Tất cả các cuộc kiểm toán, tất cả các cuộc thanh tra tài chính đều kết luận : Báo Thanh Niên minh bạch. Tổng Biên tập nói : “Tài chính ở Báo Thanh Niên không có dưới gầm bàn, tất cả đều phải đặt trên mặt bàn”. Lời đó không chỉ nói công khai trong các cuộc họp mà nói cả trong những cuộc làm việc riêng kín đáo nhất của Tổng Biên tập với các Phó Tổng Biên tập và phòng tài vụ. Thanh Niên có xây dựng nhà cửa, Thanh Niên có mua sắm thiết bị, nhưng Thanh Niên không nhận hoa hồng, không nhận “lại quả” cho cá nhân. Những “tỷ lệ phần trăm” là xa lạ với Báo Thanh Niên.

- Chuyện hối lộ có ở nhiều nơi, nhưng ở báo Thanh Niên thì không bao giờ. Tất cả cán bộ, phóng viên, biên tập viên, nhân viên báo Thanh Niên khi vào báo đều không mất một xu quà cáp cho bất kỳ ai. Tổng Biên tập thường tặng quà cho cấp dưới (tất nhiên bằng thu nhập hợp pháp từ lao động của mình) chứ không có chuyện cấp dưới “quà cáp” cho Tổng Biên tập hoặc Ban Biên tập.

- Cán bộ, nhân viên Báo Thanh Niên nộp thuế thu nhập cá nhân nghiêm chỉnh nhất. Không có một đồng thu nhập nào không phải là thu nhập chịu thuế.

Chuyện ở Báo Thanh Niên (1)

1.
Ngày 3-1-2009 tới đây báo Thanh Niên tròn 23 tuổi. Ông Nguyễn Công Khế trong thời gian đầu tuy chưa phải là Tổng Biên tập nhưng thực tế là người sáng lập ra tờ báo. Ông Khế đã dành 23 năm sung sức nhất của cuộc đời cho sự phát triển của tờ báo, từ một tờ tin ra hàng tuần đến nay trở thành tờ nhật báo có số lượng phát hành hàng đầu cả nước. Thanh Niên đã ra đời và phát triển từ hai bàn tay trắng, không được cấp tiền, không được bù lỗ. Thanh Niên chỉ nộp tiền cho ngân sách, chưa bao giờ có điều ngược lại.

23 năm ấy biết bao nhiêu tình. Tui sẽ lần lượt ghi ra đây những gì mà tui biết, những gì tui đã “cùng ăn cùng ở cùng làm” tại tờ báo mà tui yêu mến, nhânn dịp kỷ niệm đặc biệt Thanh Niên 23 tuổi này.

Có một hôm, khi chuẩn bị đến thăm một người bạn, một cán bộ lấy tờ báo Thanh Niên làm giấy gói quà giúp ông Khế. Ông Khế nhẹ nhàng bảo : “Lấy giấy khác mà gói đi, trong đời tôi không bao giờ dùng báo Thanh Niên làm giấy gói bất cứ thứ gì”. Tôi biết Tổng Biên tập Nguyễn Công Khế không tham quyền cố vị, kẻ tham quyền cố vị không thể làm cho tờ báo có uy tín trong lòng bạn đọc. Nhưng đối với Nguyễn Công Khế, Thanh Niên là máu mủ.