Hiển thị các bài đăng có nhãn Con Háu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Con Háu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, ngày 29 tháng 6 năm 2009

Một ngày trọng đại


Hôm nay là ngày trọng đại : Chị bán thuôc lá trước cổng báo Thanh Niên cảm động với tấm lòng của con Háu với cún con mấy tháng nay, đã đồng ý để cún con về ở luôn với nhà Háu. Tên của nó là Tuti.

Chuẩn bị cho cuộc đón rước long trọng này, hôm qua, "Người nuôi chó số 1 Sài Gòn" Nguyễn Văn Lãng đã đến coi mắt con Tuti, ông nói : "Nó dòng Doberman". Trời ơi, Doberman danh tiếng lắm, một trong những con Doberman đầu tiên ở Việt Nam hồi xưa là con Doberman của ông Lãng. Nhưng Háu ta thì chỉ cần cái con Tuti này thôi, bất cần biết nó là giống chó gì. Ông Lãng cũng nghĩ vậy, tui cũng nghĩ vậy, chị thuốc lá cũng nghĩ vậy.

Hôm nay ông Lãng hướng dẫn cả nhà đi mua sắm những thứ cần thiết cho Tuti. 5 giờ chiều nó lên xe về nhà.

Trước khi nó lên xe, chị thuốc lá phải vào phía trong cổng báo Thanh Niên tránh mặt. Đôi mắt chị ngấn lệ. Nếu chứng kiến cảnh con chó bước lê xe chắc chị sẽ òa khóc giữa đường. Anh chồng chị giúp đưa Tuti lên xe, đôi mắt cũng đỏ hoe.

Trên đường đi, Tuti nhớ chị thuốc lá, cứ kêu ấm ức. Con Háu dỗ dành suốt trên đường. Về đến nhà, nó bắt đầu chơi thân với chị, chị dắt đi chơi 1 tiếng đồng hồ. Chị bảo tối nay nó sẽ ở trong phòng với chị.

Viết những dòng này, nhớ đến cảnh chị thuốc lá chia tay với Tuti, hai mắt thấy cay xè.

Hôm nay, bắt đầu có một người bạn tin cậy, nghĩ đến Tuti tuyệt đối thấy yên lòng. Dù mình có trở thành đứa khố rách áo ôm thì con chó cũng không bao giờ rời bỏ. Đó là điều chắc chắn, là điều tự nhiên miễn bàn cãi.

Bài liên quan :

Con Háu bỗng dưng thắc mắc
Tôn vinh loài chó

Hai đoạn phim Doberman "giữ em" lấy trên YouTube :





Và đây là những người bạn trung thành của các em nhỏ, cũng lấy trên YouTube :











Thứ Tư, ngày 03 tháng 6 năm 2009

Điểm "không"


Đây là bài viết của con Háu, đăng trên mục "Thư 0 giờ "của một website mới toanh mang tên bee.net.vn. Xin được đăng lại trên Blog này.



Tôi thường hay mơ mộng về những điểm 0. “Bằng không”, “về không”, “thành không” lại là chuyện khác; còn bản thân chữ “không”, đối với tôi, là vô cùng kỳ vĩ.


Không kể tới con số 0 ra đời ở Ấn Độ, làm nên khoa học. Không kể tới “sắc không” làm nền tảng tư duy để sống qua một cuộc đời mà không tiếc nuối. Những cái “không” đó, tôi càng ngẫm mới càng thấy mê ly (mà biết, còn mê ly là chưa thấu đạt!). Có vài cái “không” mà tôi cảm thấy được, tuyệt đối.

Một lần trên mỏm núi ở Sierra Nevada, trước mặt là chốn người xe, thoắt quay lại – một khoảng không. Không thềm, không núi, không mây. Không gì hết. Dù có. Tôi suýt chết ngợp vì cái trống không đó trong một thoáng. Đó là một trong những khoảnh khắc làm tôi kinh sợ nhất đồng thời thăng hoa nhất. Chắc nó giống như là tự do.

Trong thời gian thì mỗi năm có phút Giao thừa đó, ai mà không cảm nhận được cái “không”? Một ngày, cũng có một điểm mà mọi thứ đều được cài đặt lại. Đó là lúc 0 giờ. 0 giờ là phút riêng tư nhất. Một mình với mình thôi. Dụng chiêu dụng võ ở đâu giờ này cũng thành vô chiêu. Tôi thường thích dùng lúc 0 giờ để đọc.


Tôi đọc “Thấy Phật” của ông Cao Huy Thuần. Trong đó ông có nói về cái thềm. Thềm là ranh giới, nhưng mà phải bước lên, chứ không phải là bước qua. Thềm nhà, thềm núi, rồi thềm năm mới. “Trước thềm năm mới, kính chào…”… - vẫn là cái cụ thể. Ông còn bàn đến cái thềm, mà từ đó, một đứa con trai trở thành đàn ông, một đứa con gái trở nên đàn bà trước Trời đất.


Trong những câu chuyện thần tiên hay nhất của nhân loại, có cô con gái không muốn hồi hộp chờ đợi lâu, mà cũng chẳng thích từ giã vội thế giới thơ ngây, bèn ngủ một giấc thật dài cho đến khi hoàng tử đẹp trai nhất đời từ xa đến, quỳ xuống kính cẩn nhẹ hôn một cái hôn phớt hào hoa trên trán. Năm nào kẻ viết bài này cũng thấy một hoàng tử đến hôn một cô gái như thế - nụ hôn ấm của nắng đầu xuân đánh thức hoa lá thiên nhiên ngủ suốt mùa đông" *. Mê ly quá! Cái khắc 0 đó lặp lại, và vẫn là duy nhất.


Xung quanh cái điểm 0 này, tôi thấy mở ra một vùng bao la, tha hồ mà tản mạn. Nhưng chị Bee lúc đặt bài này, bảo: 800 chữ! Anh Bee thì bảo, cứ viết như viết blog. Thế thì tôi nói ngay vào cái mà tôi đang đọc và thấy lý thú nhất đây: Cái thềm đạo đức của Thúy Kiều. Ôi! Xin phép tác giả cho tôi được trích thêm 1 đoạn nữa: “Ban đêm, nhảy rào vào đàn cho tình nhân nghe, nàng Thúy có thể làm cho chàng Kim nghĩ lầm rằng người đẹp đã bước qua không gian đạo đức để bước vào thế giới của Ái thần. Nàng đã xóa thềm, việc gì chàng không xóa?" *. Nhưng thềm của nàng cao tót vời, là do nàng tự đặt ra cho mình. Nàng cư xử với cuộc đời trong hệ quy chiếu đó.


Biết bao nhiêu là cái hiểu nhầm “vậy mà không phải vậy” đã xảy ra khi người với người va chạm với nhau trong những chuyển động bất tận. Những hệ quy chiếu với điểm 0 cách xa nhau không dễ tìm được tiếng nói chung, cũng chẳng dễ “bắt được sóng” của nhau. Thế là sinh ra cô độc, sinh ra huyênh hoang, sinh ra bầy đàn hay xuất chúng. Sinh ra sự trong sáng và sinh ra cả thô lậu… Chỉ là do tương quan giữa những điểm 0 ấy mà thôi. Trên đời, con người sinh ra vốn đã không bình đẳng về thể chất. Lại thêm cái khác này nữa trong tư chất, làm sao mà bình đẳng! (Nhưng đây cũng lại là 1 chuyện khác mất rồi).

Và tôi cũng cố noi theo thời thượng một chút. Giờ người ta đang đánh giá lại các hệ quy chiếu để đo nền kinh tế, sự phát triển của một quốc gia, mức độ hạnh phúc của con người. Những tham số cũ đã lạc hậu rồi. Vậy chia lớp người trong xã hội theo sở hữu (giai cấp), theo tri thức,… cũng không còn hiệu nghiệm nữa. Sao chưa ai chia lớp người ra theo cấp bậc điểm 0 của thềm đạo đức nhỉ?


0 giờ, là lúc điểm “không” vươn xa, đi tìm tri âm tri kỷ. Nên tôi quá thích thú với cái tên chuyên mục này: “Thư 0 giờ”. Ước gì anh Bee chị Bee tạo được một trang Bee mà nhiều người tham gia cùng có chung tiếng nói (dù nhiều ở đây, không phải cứ là nhiều!).


CON HÁU

______________
* Cao Huy Thuần, “Thấy Phật” – Trước thềm, trang 41, 44, NXB Tri thức, 2009.

Thứ Năm, ngày 28 tháng 5 năm 2009

Con Háu bỗng dưng thắc mắc...


"Bố ơi, tại sao bố không viết về con trên Blog nữa ?", con Háu bỗng dưng thắc mắc. "Ừ ừ...", tui hơi bị cứng họng. Tại sao ? Tại sao ? Con Háu giãy đành đạch một hồi rồi lên đường với "Như chưa hề có cuộc chia ly", niềm say mê vô bờ bến của Háu ta.

Tui cứng họng vì tui đã làm sai "tôn chỉ mục đích". Mục đích chủ yếu khi lập cái Blog này là suy ngẫm về lịch sử và nói chuyện con Háu, nhưng được một thời gian thì con Háu "biến mất" trên Blog của tui.

Người ta thường nghĩ là con nít không thể hiểu được nhiều chuyện người lớn làm. Nhưng tui, kẻ theo trường phái Saint-Ex, có quan niệm ngược lại. Mỗi khi nhìn lên trời lại nhớ đến Hoàng tử bé và nỗi cô đơn của Saint-Ex : lúc ông nghĩ con cừu không ăn bông hoa của Hoàng tử bé, ông thấy bầu trời sáng trong rạng rỡ, còn khi nghĩ đến con cừu đã ăn bông hoa rồi thì bầu trời trở nên u ám.Ông bảo những người lớn không ai hiểu được điều đó đâu.

Con Háu biết tỏng tòng tong vì sao tôi làm sai "tôn chỉ mục đích". Những ý đồ của người lớn, những niềm hứng thú nhơn nhơn và sự khổ đau cay cú của bọn họ thường không đáng giá một xu và làm sao có thể thoát được cặp mắt tinh tường của con nít. Nhưng lượng khoan dung của con nít lại to hơn người lớn. Bởi vậy nên ngoài những lúc mè nheo, con Háu vẫn nhìn sự tầm thường của một người lớn là tui đây bằng cái nhìn độ lượng. Nó bảo : "Sao bố viết cái gì cũng nhất quán thế !". Tui lại chỉ biết ậm ừ. Tui hiểu, tâm hồn tui không còn hồn nhiên như cây cỏ nữa.

Gần đây tui thấy con Háu chơi thân với một người bạn mới. Đó là chú chó con 1 tháng tuổi của chị bán thuốc lá trước cổng báo Thanh Niên. Hàng ngày chú cún ngồi chơi một mình trong tủ thuốc, lúc nào chú mắc tè chị thuốc lá sẽ mở cửa cho ra. Mỗi lần đi qua đây con Háu đều sà vào chơi với chú cún. Nhìn cảnh con Háu thơm nó và nó liếm mặt liếm tai con Háu, tui như thấy từng mảng xơ cứng trong tâm hồn mình rạn nứt, tan chảy.

Chiều hôm qua, con Háu bận đi xa không đến, tui ra đường đến chỗ chị thuốc lá đưa tay cho chú cún con, nhưng nó đứng trơ lỳ không nhúc nhích. Tui thoáng lặng người, cái thoáng lặng người đó không một người lớn nào có thể nhận ra. Nhưng cô bé con chị thuốc lá lại dễ dàng nhìn thấy. Cô bé thương hại động viên tui : "Con cún hiền lắm chú ơi, nó không cắn đâu".

Chủ Nhật, ngày 09 tháng 11 năm 2008

Con Háu nhiều chuyện


“Bố ơi bố, bố kể chuyện gì điii…” - Con Háu mè nheo.

“Con muốn nghe chuyện gì ?”

“Chuyện gì cũng được”.

“Chuyện hai vợ chồng, một đứa con trai và ... 3 điều ước nhé ?”

“Hihi… chuyện đó Háu nghe tới 5 lần rồi”.

“Hết chuyện rồi, bố đang bận”

“Không không không…bố … phải … kể …. chuyện” - Con Háu dằn từng tiếng rồi lăn xuống đất giãy đành đạch.

“Thôi được rồi, bố kể chuyện Hậu Nghệ nhé”

“Hậu Nghệ là chồng Hằng Nga phải không bố ?”

“Đúng rồi, nhưng bố không kể chuyện Hằng Nga”.

“Bố không kể chuyện Hằng Nga thì kể chuyện gì ?”

“Lắm mồm, không nghe thì thôi”

“Hehe, bố kể đi”


Hậu Nghệ có tài bắn tên bách phát bách trúng, là đệ nhất thần cung chốn thiên đình. Chuyện ông ấy có vợ là Hằng Nga con biết rồi, chuyện ông ấy xuống trần gian bắn rơi 9 mặt trời con biết rồi, chuyện ông ấy bị Ngọc Hoàng nghe lời dèm pha đày xuống trần gian con cũng biết rồi...

Trở thành bá tánh bình thường nơi trần thế, Hậu Nghệ làm nghề thợ săn. Thợ săn cũng là sở trường của ông ấy nên không những không cần "thử việc" mà còn có học trò nữa. Trong số những học trò của ông ấy, có Bàng Mông là người giỏi nhất, được ông ấy truyền thụ hầu hết các bí quyết của thuật bắn cung. Nhưng lòng dạ anh này đen tối. Anh ta muốn giết thầy để trở thành thiên hạ đệ nhất thần cung.

Một hôm, nhân lúc Hậu Nghệ sơ ý, Bàng Mông giương cung bắn một mũi tên cắm vào yết hầu Hậu Nghệ. Nhìn thấy thầy mình gục xuống, Bàng Mông nở một nụ cười đắc thắng : “Từ nay ta là thiên hạ đệ nhất…”. Anh ta từ từ bước lại xác Hậu Nghệ định rút mũi tên. Nhưng bất ngờ Hậu Nghệ ngồi dậy, nhả mũi tên từ trong miệng ra, rồi từ tốn nói :

-Ta vẫn còn thuật cắn tên, ta chưa dạy cho ngươi…”


“Sau đó sao nữa bố ?”.

“Hết rồi”

“Vụ này ai là người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan hả bố ?”

“Con hỏi như vậy có hàm ý gì ? Nhiều chuyện, tránh ra cho bố làm việc”.

“Khẹc khẹc…”


Thứ Sáu, ngày 07 tháng 11 năm 2008

Sau khi tui bị thu thẻ nhà báo

Tui bị thu thẻ nhà báo, mấy tháng rồi không viết.

Nghề báo cũng như nghề thợ mộc, không được đục đẽo cưa bào thì ngứa ngáy chân tay. Sinh thời ông Võ Văn Kiệt có lần nổi khùng lên với tui : “Không làm nghề này thì làm nghề khác”. Ông ấy trời sinh ra để làm nghề lãnh đạo nên hiểu chuyện nhân gian bá tánh có mức độ. Chuyển nghề, chuyện rất gian nan. Một anh thợ mộc lành nghề muốn chuyển qua làm thợ nề, phải mất một thời gian học, một thời gian phụ việc, thời gian còn lại là thời gian lóng ngóng. Dù làm được thợ nề rồi, anh ta vẫn không quên được nghề cũ, con người ta không thể quên sở trường của mình. Phải đục đẽo cưa bào anh ta mới thật sự là anh ta.

Tui cũng vậy thôi. Giờ được bố trí sang làm "nghiên cứu thị trường và phát hành từ Quảng Bình trở vào" cho báo Thanh Niên. Thị trường ở đây là thị trường báo, không phải hàng hoá và dịch vụ gì khác. Các sếp không để ý, chứ theo kinh nghiệm, tui thấy đây là một nghề khá nguy hiểm. Bởi thành công của nghề này có thể đồng nghĩa với việc tiếp tay cho "thương mại hoá" báo chí - một khuynh hướng rất sai trái với định hướng của nền báo chí xã hội chủ nghĩa.

Rất may là tui đã có cách bảo đảm an toàn. Nhớ lại lâu rồi có đọc một bài viết về báo chí cách mạng của ông Hoàng Tùng, trong đó ông trích dẫn một câu nói của Bác Hồ : "Một tờ báo có nhiều người ham chuộng là tờ báo tốt, một tờ báo ít người ham chuộng là một tờ báo tồi". Tui không nhớ nguyên văn, nhưng nhất định sẽ lục tìm trong Hồ Chí Minh toàn tập để ghi lại, nó nằm ở tập mấy, trang số bao nhiêu, cho chắc ăn. Nó sẽ được ghi thành slogan ở tất cả các “báo cáo nghiên cứu” của tôi, để các cấp các ngành hiểu mục tiêu của cái nghề mà báo Thanh Niên giao cho tui làm là nằm trong lời dạy của Bác Hồ, rằng để có một "tờ báo tốt" thì phải làm cho nó "có nhiều người ham chuộng", tức là nhiều người đọc, cũng tức là lượng phát hành phải lớn, chứ nghề này hoàn toàn không có hàm ý “thương mại hoá báo chí”.

Như vậy là yên tâm không bị gọi lên gọi xuống.

Nhưng hành cái nghề này như thế nào thì tự tui phải tìm đường. Tui tự đặt ra 4 bước. Bước thứ nhất là "nghiên cứu" mục tiêu cụ thể của nó (trên cơ sở bám sát mục tiêu chung là lời căn dặn của Bác Hồ), bước thứ hai là "nghiên cứu" chính cái nghề này định ra công việc cụ thể của nó ra sao, bước thứ ba là học cách làm và bước thứ 4 mới bắt đầu "hành nghề".

Mấy tháng rồi tập trung “nghiên cứu” mãi, song vẫn chưa xong bước thứ nhất (mới chỉ quán triệt được lời căn dặn của Bác Hồ). Giá như có một cuốn sách "10 bí quyết nghiên cứu thị trường và phát hành báo từ Quảng Bình trở vào" để đọc và đem ra áp dụng thì hay biết mấy, ngặt nỗi làm gì có cuốn sách nào như vậy. Quả là thiên nan vạn nan.

Lại nghĩ lan man về tương lai (làm nghề nào cũng phải nghĩ đến tương lai). Thấy tương lai hơi mờ mịt. Nghề này chắc chắn là không đông vui. Vì cho dẫu học được và hành được cái nghề này, cũng không hy vọng có được đồng nghiệp, huống gì hy vọng có truyền nhân. Đúng ra cũng có duy nhất một đồng nghiệp, đó là anh Bùi Thanh bên báo Tuổi trẻ, nhưng hình như nghề của anh Bùi Thanh có “nội hàm” khác, khác như thế nào tui không biết, vì anh Bùi Thanh đang “giấu nghề”, tui không tiện hỏi.

Trong tâm trạng đó, càng thấy ngứa ngáy chân tay với nghề cũ. Có anh bạn bảo cứ viết đi để đó, sau này có dịp thì đăng, nhưng ai đã làm nhật báo thì hiểu, viết xong mà không đăng ngay thì không viết được.

Bởi vậy cách “tối ưu” cho đỡ ngứa ngáy là viết Blog, cho người thân và bạn bè xem. Hồi nhỏ nghe mẹ tui kể, những người thèm thịt chó quá mà không tìm được thịt chó, phải nấu thịt heo với gia vị giả thịt chó để ăn cho đỡ thèm, đó là món giả cầy. Giả cầy sau này là một món ăn có giá trị độc lập, nhưng nguồn cơn là như vậy, nếu mẹ tui nói đúng. Viết Blog đối với tui đại để cũng như thế, là làm – báo - giả - cầy.

Mở một Blog thì không phải xin phép ai, nhưng tui thì nhất thiết phải xin phép một người (mới biết không ở đâu có tự do báo chí tuyệt đối hết, hehe). Người đó là con Háu. Nhà tui có con Háu và 2 chị, một chị vừa đi lấy chồng, một chị ở nhà chơi với Háu. Con Háu bé nhất nhà, hay khóc nhè, nhưng một tay nắm mọi quyền lực. Háu sử dụng quyền lực rất khôn ngoan, “cấp phép” ngay, không những thủ tục đơn giản trong ba mươi giây mà còn “hỗ trợ” làm luôn cho cái Blog này.

Cảm hứng “chủ đạo” mà tui sẽ thể hiện trên các trang nhật ký là những cảm nhận về lịch sử và chuyện về con Háu. Đó là hai chuyện tui hứng thú nhất và viết tự do nhất.