Hiển thị các bài đăng có nhãn Khách giang hồ thứ thiệt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Khách giang hồ thứ thiệt. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, ngày 13 tháng 3 năm 2009

Khách giang hồ thứ thiệt (7)

Trung Trung Đỉnh


Kỳ cuối : “Giải cứu con tin"


Chỉ một phiên chợ mà Hàn Phi Quang đã bán hết sạch số thuốc mang theo. Tiền thu lèn cứng ba lô. Quang thuê thằng con ông Chiền và thằng Cu, bạn nó, xếp loại nào ra loại ấy, bó lại, mỗi bó bao nhiêu, ghi vào mẩu giấy bó cùng để nhớ.


Thằng Cu có vẻ bám Quang lắm. Nó cúc cung tận tụy, chỉ cần Quang liếc mắt một cái là nó hiểu ý cần làm gì ngay. Mấy ngày không có chợ phiên tôi và quang cùng thằng Cu vào bản chơi. Quang bắt thân rất nhanh với một cụ già dễ có đến trên 80 tuổi. Cụ là chủ ngôi nhà sàn to đẹp nhất bản. Hàn Phi Quang mang theo sẵn một bó tiền, cậu đưa cho cụ già nhờ phân phát cho mọi người. Cụ già chối đây đẩy, thậm chí tỏ ra giận dữ. Tôi bảo Quang làm thế người ta tự ái. Quang "hừm" một cái rồi nói với cụ già:


- Con mua vé cho mọi người coi con biểu diễn mà.


Nói rồi cậu biểu diễn mấy màn nho nhỏ cho ông cụ và con cháu cụ trong nhà coi. Có mấy người được coi cậu biểu diễn ở chợ rồi nên càng háo hức. Họ gọi bạn bè và dân bản đến. Tin Quang đang biểu diễn trong nhà cụ già nhanh chóng được lan truyền. Người ta kéo nhau đến đông quá, Quang đành xin phép được xuống sàn biểu diễn trong ánh đuốc bừng bừng.


Rôi Quang nhờ tôi và thằng Cu chia tiền cho mọi người. Dân bản rất vui nhận những đồng tiền do chúng tôi phân phát. Họ đem ra một cái gùi, người một nhúm, người một bát gạo, tặng "đoàn".


Quang không phải văn công. Quang không phải người làm từ thiện. Quang là khách giang hồ thứ thiệt. Cậu múa võ, nuốt gươm, nhai thủy tinh, tung hứng, lộn nhào, uốn dẻo...tất cả đều theo bước chân giang hồ "Hà tất lợi danh thắng dạ thần".


Chúng tôi thu xếp đồ đoàn, nhanh chóng theo xe Ton "xuôi". Thằng Cu đã biến mất.


Ton "đổ" chúng tôi xuống ga Yên Bái. Cuộc chia tay của ba anh em bằng một bữa ăn ở nhà ăn Quốc doanh "Kêu gì cũng không có" giữa ga. Quang vô chợ và về với một con gà luộc và mấy khoanh giò chả. Còn Ton thì đi đâu đó và mang hẳn ra một can năm lít rượu ngô. Đang rót rượu thì có một bà te tái xách một cái làn đến, bày lên bàn cho chúng tôi một mâm cỗ gồm xôi, gà, giò chả, mỗi thứ chừng nửa cân. Quang vào phía trong "xin phép mấy chị cho Quang mời!". Mấy chị cửa hàng từ chối, nhưng Quang không nghe. Cậu kiên quyết "biểu tình đứng", đến khi tôi và Ton lại phải vào thương thuyết các chị mới đùn đẩy nhau ra ngồi quanh bàn.


Chúng tôi ăn quáng ăn quàng vì theo chị cửa hàng trưởng, chỉ còn nửa tiếng nữa là có tầu về Hà Nội. Bà đem đồ ăn thức uống tới cho chúng tôi cũng là người đem vé đến. Theo mấy chị nhà ăn xì xào bàn tán với nhau, gọi bà ta bằng giọng rất khinh bỉ : "con phe"!


Hai anh em tôi chia tay "mấy chị" và tài xế Ton rất quyến luyến. Quang cầm một bó tiền, bửa ra làm đôi, đưa cho các chị một nửa, anh Ton một nửa. Tôi ngạc nhiên thấy Ton không từ chối và các chị cũng không từ chối. Họ đưa chúng tôi ra tận toa và chỉ đến khi tầu chuyển bánh mới chịu quay về...


Về tới Hà Nội, mấy ngày nghỉ ngơi, Quang đi đâu thường mãi khuya mới về. Rồi đến một hôm, tôi thấy Quang có vẻ bất an. Cậu loay hoay "làm dược" xong lại loay hoay viết lách đến khuya. Tôi không ngủ được nên lấy chai rượu ra, hai anh em tâm sự cái sự đời. Tôi kể chuyện tôi có bà chị đi kinh tế trên rừng núi Tân Trào, Tuyên Quang, vừa xa vừa nghèo vừa ốm đau bịnh tật, nhất thiết ngày mai tôi phải lên đó coi tình hình thế nào. Quang nghe chuyện bảo, thế cho em cùng đi. Quang cũng trút bầu tâm sự. Hóa ra Quang cũng có quá nhiều nỗi niềm. Lớn lên ở cô nhi viện, học hành không được bao nhiêu thì trốn ra sống "tự do" có tới chục năm nay. Hiện cậu đang cố đi kiếm tiền đem về nuôi cô vợ mà cậu "lượm" được ở PLeiKu. "Nàng" đang có bầu bẩy tháng. Cái bầu ấy không phải của cậu, nhưng cậu coi đó là "chuyện nhỏ", mình là đàn ông, mình phải có tiền lo cho vợ đẻ.


Thế là lần nầy Quang theo tôi chứ không phải tôi theo Quang đâu nhé!


Hai đệ tử "Tây đen" không hiểu chúng làm thế nào đã có được giấy tờ tùy thân cùng "ngược" Tuyên với hai "đại ca". Không thể nói là thuận buồm xuôi gió vì chúng tôi mang theo hai bao tải "dược" đen và hai ông em "đệ tử" cao nghều, cũng đen kịt như cục thuốc tễ, đi đến đâu cũng bị các trạm kiểm soát và công an "hỏi thăm". Tôi như người vô can vì giấy tờ quá ngon lành. Nhưng giấy của hai đệ tử có dấu đỏ hẳn hoi mà đến trạm nào cũng bị "soi" rất kỹ. Kỹ thì kỹ nhưng rồi cũng qua. Đến trạm Đoan Hùng, bỗng trong đám mấy ông khám xe, có một ông xọc cây thuốn vào bao tải dưới chân tôi. Ông ta thấy quanh quánh, đen đen liền đưa lên mũi ngửi, lại thấy thơm thơm liền ra lệnh cho hai nhân viên khuân xuống kiểm tra. Tình thế không như tôi tưởng. Tôi đem giấy tờ ra trình. Họ nhìn tôi rất khả nghi vì tôi không đeo quân hàm, lại đi dép Tiền Phong.


- Thuốc này là thuốc gì?. Một người hỏi.


- Báo cáo các đồng chí thuốc tễ chữa bệnh nhức mỏi, đau xương cốt. Tôi trả lời.


- Anh đem đi bán hay làm gì?


- Báo cáo các đồng chí, tôi đem đi bán.


- Vậy giấy tờ đâu?


- Giấy tờ tôi đưa các đồng chí rồi mà.


- Giấy tờ bán thuốc kia!


- Nói thật các đồng chí, tôi đem lên Tân Trào, tận vùng kinh tế mới cho bà chị tôi bán lấy giá chênh lệch.


Đang bị tra vấn, bỗng thấy bên ngoài ồn ào, có một tiếng "uơ...uớ...ớ..." rất to và rất dài. Tôi hiểu ngay Quang đang làm gì. Cánh cán bộ liên ngành đang tra vấn tôi, thấy ồn cùng nhìn ra. Một đám đông, chủ yếu do khách trên xe vây quanh Hàn Phi Quang trước sân "Trạm kiểm soát" xem cậu biểu diễn. Cánh cán bộ đang "thi hành công vụ" quên khuấy mất tôi cùng nhảy ra xem. Mới đầu họ cũng có ý định dẹp, nhưng khi tới coi, ngay lập tức bị cuốn vào cuộc. Tôi bình thản xách bao dược ném dưới chân ghế xe, chỗ chúng tôi ngồi, rồi ra đứng cửa xe hút thuốc.


Màn biểu diễn của thầy trò Quang đến là may khi họ phát hiện có một đống gạch của Trạm sát bên. Quang nháy "đệ tử" khuân ra 10 viên, một thằng cong lưng, Quang và thằng kia chồng lên đó mười hòn gạch - việc này khó khăn đến nghẹt thở. Rồi Quang xắn tay áo, đứng ở thế "tấn". Bỗng hét lên một tiếng. Như một con nhái nhảy lên cành cây, Quang nhảy lên lưng tên "đệ tử" cũng đang "tấn". Hắn dang cánh tay, huơ lên, chém cái "bụp" xuống 10 viên gạch, Gạch vỡ vụn trong tiếng reo hò. Cả nhà xe và "nhà trạm kiểm soát" đều hồ hởi, không còn ai coi chúng tôi là "đối tượng" nữa. Cuộc biểu diễn nầy là để "giải cứu con tin" chứ không bán thuốc. Khách trên xe nhìn anh em chúng tôi thân thiện đã đành, nhân viên "Trạm kiểm soát" không những không hỏi han gì nữa, họ còn kéo nhau ra tiễn chúng tôi lên đường và hẹn, hôm nào "xuôi" thì ghé trạm "chúng em" chơi...Thời ngăn sông cấm chợ khó khăn đủ bề nhưng không hiểu sao người ta lại sống hồn nhiên với nhau thế.


Chúng tôi thuê nhà trọ ngay tại bến xe, cho hai "đệ tử" ngủ, và Quang giao hẹn "hai em" ở nhà, không được ra ngoài. Tôi bảo cho chúng nó đi dạo. Quang nhất thiết không! Rồi giải thích thêm, để mai biểu diễn, người ta nhìn thấy chúng nó lần đầu tiên độc đáo hơn. À ra thế! Không thể chê Quang vào đâu được. Tôi dẫn Quang đến chỗ nhà văn Đinh Công Diệp chơi.


"Mỗi chú làm một chén, rượu Na Hang ngâm rết, tuyệt vời đấy”, anh Diệp rót rượu nói. Tôi cầm cái chai dơ lên coi. Rượu trắng nhờ nhờ. Con rết to bằng ngón tay chỉ còn cái xác te tua. Tôi giới thiệu Quang, lên đây “Sơn đông mãi võ. Anh Diệp kéo tôi ra ngoài, thì thầm, không được đâu, ở trên nầy người ta đã có lệnh cấm các nhóm mãi võ bán thuốc, nếu không có giấy phép. Tôi gọi Hàn Phi Quang ra nói lại. Không ngờ Quang đã có giấy phép xin được ở trong Nam do Ty y tế tỉnh Nghĩa Bình cấp, nhưng đã … hết hạn.


Tôi và anh Diệp uống với nhau cho đến khuya, Quang lẩn đi đâu mất, đành lăn ra ngủ. Mãi tới chừng 9 giờ sáng mới tỉnh hẳn, tôi kéo anh Diệp ra bến xe. Bến xe có một khoảng trống rất rộng, người ta đang xúm đen xúm đỏ. Ba thầy trò Quang đang biểu diễn và bán thuốc.


Biểu diễn ở Tuyên Quang 3 ngày, rồi về Hà Nội. Tối đó xuống ga Hàng Cỏ, chúng tôi trôi theo dòng người ra cửa ga, gọi một xích lô "phi" về Vân Hồ Ba, còn hai "đệ tử Tây" đi bộ về nhà. Thật chẳng may xích lô vừa ra khỏi cổng ga đang cố lách khỏi đám người nhốn nháo liền bị hai anh công an giữ lại. Hình như đang có vụ săn bắt cướp, dĩ nhiên không có liên quan gì đến chúng tôi. Tôi chỉ kịp thọc tay vào ba lô lấy khẩu súng ngắn K54 theo bản năng, và có lẽ cũng theo bản năng một anh công an cũng thọc tay vào đó. Hai chúng tôi giằng co nhau khẩu súng. Nhoáng một cái Quang biến khỏi xe cùng với ba lô tiền.


Tôi bị giải về đồn và đưa giấy tờ ra liền được xin lỗi và thả bổng.


Về tới nhà đã thấy Quang đang biểu diễn màn nuốt gươm và đập vỏ chai cho mấy anh ở trại viết không đi thực tế coi. Mấy anh coi không giống bà con dân phố, dân bản. Ai cũng có sẵn một sự khó chịu trong lòng nên cái cách hỏi và xem không được bình đẳng cho lắm. Nhưng Quang rất hồn nhiên một khi có ai hỏi với giọng khinh khí. Sau này cậu bảo tôi, muốn giải tỏa ác cảm cho người thì mình phải giải tỏa mặc cảm cho mình trước.


Đường rong ruổi của chúng tôi còn dài, cho đến khi Hàn Phi Quang biến mất. Nhưng tôi phải tạm kết thúc ở đây.


Hàn Phi Quang đã biến khỏi tôi và khu trại viết ở Vân Hồ Ba gần 30 năm rồi. Quang đi đâu về đâu không ai biết. Anh Thanh Thảo đã nhờ chương trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” tìm kiếm Quang. Xin giới thiệu kèm theo đây một bài thơ của Thanh Thảo viết về Hàn Phi Quang.


Tôi rất hy vọng, ở đâu đó Quang đọc được những dòng này và tìm lại chúng tôi.

TTĐ


thanh thảo

NGƯỜI MÃI VÕ SƠN ĐÔNG

“Sơn Đông mãi võ giang hồ khách”

Hàn Phi Quang

1


như những chiếc vòng bỗng móc chặt vào nhau

anh đã móc đời mình với hiểm nguy với manh áo chén cơm với

tiếng cười những cặp mắt hân hoan với

nỗi sợ đứng tim từng giây phút


những thanh gỗ xoay tít

âm nhạc vỏ chai đập vào đầu

nổ hàng vạn chấm sao


hãy giữ thăng bằng

vì chúng ta đều đang đi trên giây

hãy rũ bỏ

thật nhẹ mình

vừa tung lên khoảng không những quả bóng màu sặc sỡ

vừa thản nhiên huýt gió


2


có bao nhiêu con đường dẫn về minh triết

anh đã chọn con đường nguy hiểm nhất

dang tay đi giữa đỉnh cao và vực sâu

nói không ngừng những điều nhàm chán

rồi thốt nhiên im lặng


như thi sĩ anh đã rao bán đức tin dầu cù là thuốc ban nóng hiệu con bìm bịp

những niềm vui hiếm hoi dễ dãi

những thần dược rẻ hơn tô bún bò

khiến ta bừng tỉnh trước khổ đau


3


lên đường!

là ngọn gió không nhà chen chúc trong toa tàu đen đũi

là trái banh từ bàn chân định mệnh


lên đường !

thành phố bến xe công viên những vồ vập hững hờ cùng một lúc

nụ cười nở giữa những toà nhà lam nham sỏi cát

nụ cười như bông hoa quái ác dính cứng vào miệng anh

chiếc mặt nạ đã hoá thành da thịt


lên đường !

theo bốn mùa xoay chuyển

ghé lại nhiều ga xép

và luôn luôn trễ giờ

Qui Nhơn 1980


TNTT&GT số 11, 12-3-2009

Khách giang hồ thứ thiệt (6)

Trung Trung Đỉnh

Kỳ 6 : Mẹo của ông Hữu Thỉnh không thiêng

Tôi về, làm một bụng cơm nguội với cá kho rồi lăn ra ngủ. Được một giấc, tỉnh dậy, còn nằm mơ mơ màng màng trong chăn, bỗng nghe có tiếng khọt khet, khè khè. Tôi không hiểu thứ tiếng gì nên tung chăn ngồi dậy. Trước mắt tôi là một cảnh kinh hoàng : Một đàn rắn có tới năm sáu con. Hóa ra chúng chui được qua miệng ba lô! Con đen trũi, con vàng ươm, đều to cỡ cổ tay đang bò ven các góc tường phòng, vừa trườn vừa kêu khọt khẹt. Tôi tự bảo mình bình tĩnh, nhưng run quá. Có con ngo ngoe ngóc đầu dậy "phì" một phát dọa tôi.

Chợt thấy có bóng người đi qua cửa kính, tôi gọi to:

- Ai đi qua đấy? Cứu tôi với!


Tôi nghe tiếng ai như tiếng nhà thơ Hữu Thỉnh đang xuống bếp trả soong nồi mượn của chị nuôi khi chiều.

Tôi liền gọi to hơn, nhưng cửa tôi lại chốt trong.

- Có chuyện gì thê?

Đúng là tiếng anh Thỉnh. Tôi đứng trên giường, rút một thanh giát, dùng nó làm que đẩy, đẩy bật được cánh cửa sổ. Nhà thơ Hữu Thỉnh có lẽ lần đầu thấy nhiều rắn thế nên cũng hoảng hồn, nhưng anh bảo tôi bình tĩnh, không được cựa quậy. Anh bảo, loài rắn, nó bò qua chân cũng cứ ngồi im, mọi chuyện sẽ qua, để anh ra vườn dân trước khu nhà chúng tôi ở, vặt lá sắn dây. Chỉ cần ném lá sắn dây vào là bọn rắn nằm im như thóc, anh nói thế.

Có chừng năm phút sau Hữu Thỉnh ôm về một ôm lá sắn dây. Mọi người trong khu Trại nghe chuyện xúm đến khá đông. Mỗi anh một ý, nhưng mẹo mà Hữu Thỉnh đưa ra khá thuyết phục. Có anh bảo bọn ngỗng cũng thế, có thể dùng lá khoai nước đặt lên đầu ngỗng, chúng có thể nằm im từ tối đến sáng luôn. Anh Hữu Thỉnh lần lượt từng nắm to lá sắn, đứng ngoài cửa sổ, ném vào chỗ bọn rắn đang bò tản mát trong phòng. Có nắm anh ném trúng đầu con Hổ mang bành, nó ngóc thẳng đầu lên, "phì" ra một phát khiến tôi rùng mình. Tôi dùng đầu que dát giường khẩy lá sắn dây tủ lên người con rắn đen trùi trũi. Bỗng nó quăng mình, đớp vào đầu que khiến tôi hồn xiêu phách lạc. Tôi đành ngồi ôm chăn vừa run, vừa cảnh giác. Mẹo của anh Hữu Thỉnh không thiêng.

May quá, đúng lúc ấy Hàn Phi Qang dẫn hai "đệ tử" da đen về đến. Tôi dùng cây dát giường khoèo cái ghế tựa lại rồi nhẩy lên ghế, bám lên song cửa sổ, một chân trên ghế, một chân trên bậu cửa, dùng cây dát giường đẩy chốt cửa. Cửa bung ra. Hàn Phi Quang vô tư bước vào, lần lượt tới bên từng con rắn cầm đuôi chúng nhấc lên, cho gọn vào trong ba lô.

Hàn Phi Quang bày ra nền nhà nào thịt quay, gà tần, nào giò chả và tất nhiên có hai chai rượu vốt-ca Ba Lan, loại có cọng cỏ bên trong. Tôi mừng rơn rủ anh Thỉnh ngồi lại nhậu, nhưng anh Thỉnh từ chối.

Tôi không nhớ chúng tôi nhậu đến mấy giờ khuya, nhưng hai lần anh Ròong cán bộ hành chính khu Trại đến nhắc nhở. Hai anh da đen nằm say chỏng vó, còn Hàn Phi Quang thì đang cặm cụi làm thuốc. Tôi hứng khởi đi ra phía trước, thấy trăng sáng quá liền nhảy qua tường, sang vườn chuối của dân, tè.

Tôi đang tè thì bỗng có một bóng đen nhảy tới, túm ngực tôi, giật tới giật lui, rít lên:

- Tôi nói cho chú biết! Chú tha về mấy thằng Tây, lại tổ chức nhậu nhẹt trong doanh trại mà không báo cáo, nếu có chuyện gì xảy ra chú phải hoàn toàn chịu trách nhiệm!

Tôi nghe tới hai từ "trách nhiệm" liền bừng tỉnh và nhận ngay ra ông Hữu Thỉnh.

Tôi vâng dạ liên hồi rồi quay về phòng.

*

Theo đề nghị của Hàn Phi Quang, chúng tôi theo xe tải của một anh tài chuyên chở ngô sắn cho Hợp tác xã về thị xã Yên Bái. Anh lái xe xem Quang biểu diễn ở bến xe và mê tít thò lò luôn. Anh ta tên là Ton. Đường vào Văn Chấn Nghĩa Lộ đẹp như trong tranh. Tôi ngây ngất ngắm cảnh núi rừng mờ mờ ảo ảo. Con đường gập ghềnh khúc khuỷu nhưng chúng tôi được ngồi ca-bin cùng Ton nên sướng rơn. Mấy ngày ở Yên Bái, Quang lao động hết công suất. Số thuốc mang từ Hà Nội lên đã bán gần hết. Hai cô gái Tày - bây gìơ tôi mới nghĩ lại, hình như họ cứ nói em là người Tày, người Thái, nhưng thật ra họ là Thái...Bình! Thì có sao đâu. Các cô đã đem đến cho Quang một bao tải dược đúng y như loại dược Quang mang từ Hà Nội lên. "Bao giờ bán hết thì về đây chúng em để lại cho". Số tiền kiếm được Quang bó thành bó, bỏ trong ba lô của tôi.
Không có "đệ tử" nhưng mọi việc dọc đường Ton tình nguyện làm hết. Ton bảo được mời hai "đại ca" ngồi trong ca bin về thị trấn, coi như một đặc ân đối với anh. Tôi cứ cảm thấy sao sao, chưa thoát ra khỏi cái mặc cảm ăn bám, mặc dầu Quang chả để ý gì. Xe qua ngầm sang sông, chúng tôi ở lại tắm một trận, mặc dù trời khá lạnh.

Tắm xong, Ton bảo chúng tôi nhanh chóng lên xe, anh sẽ đưa về nhà trọ sát chợ. Dãy nhà trọ là một ngôi nhà cấp bốn dài dặc, được ngăn ra thành từng ngăn nhỏ. Cũng có vài ba người khách từ xuôi lên, từ trên núi xuống. Họ ngồi quanh nồi gì khá to, sôi ình ịch, vừa để sưởi ấm, vừa để uống rượu nóng. Hóa ra đó là chủ quán phở. Một thứ phở hổ lốn mà sau nay tôi mới biết, người ta gọi là thắng cố. Thắng cố là món ăn đặc trưng truyền thống của người Mông. Thịt nấu thắng cố là thịt bò, thịt trâu, thịt ngựa hoặc thịt lợn. Các bộ phận như lòng, tim, gan, tiết, thịt bạc nhạc, xương được cho vào chảo nước đun nhừ, có thể cho thêm các loại rau. Khi ăn, chảo vẫn để trên bếp đun sôi, ăn đến đâu múc ra đến đó. Đây là món ăn thường được làm vào các ngày lễ hội, lễ ăn thề bảo vệ rừng, hội làng, việc họ hoặc chợ phiên. Chủ quán là một người đàn ông Mông nhỏ thó nhưng rất lanh lợi. Ông ta vừa là "chủ quán" vừa là người thu tiền trọ cho Hợp tác xã mua bán. Thấy chúng tôi đến bằng xe tải "chú Ton" thì có vẻ nể trọng lắm. Quang trả tiền xe nhưng Ton chối quầy quậy, kiên quyết không lấy.

Phòng trọ của chúng tôi rất tuềnh toàng. Chính cái nhà trọ nầy cũng là một bộ phận quan trọng của chợ mà chợ cũng toàn lều tranh, có một ngôi nhà cấp bốn dài và rộng, đối diện phía bên kia bãi, y hệt dãy nhà chúng tôi đang ở, cũng thấy có một đống lửa và lố nhố những bóng người. Trời xâm xẩm tối, cảnh đìu hiu đến nao lòng. Tôi bảo Quang, lên đây có lẽ sai sách rồi. Quang chỉ "hừm" một cái rồi chắp tay sau đít đi dạo. Theo lời mấy người ở đây thì bãi trống được gọi là chợ kia sáng mai sẽ đầy người, đầy ngựa.

Hai anh em tôi thỏa thuận với thằng bé tên Chiện, con ông Mã A Chiền, nhờ nó làm "giao liên". Chúng tôi ghé vào ăn thắng cố, uống đến bát rượu thứ ba tôi say bét. Còn Quang lại nổi máu nghề nghiệp, diễn trò cho mọi người xem. Cả đám bên dãy nhà bên kia cũng đổ sang “coi xiếc”.
Tôi bỏ về "nhà" nằm từ lúc nào. Đến khi tỉnh dậy, thấy trời tồi mờ mờ mịt mùng sương dăng dày đặc và mịt mùng ánh trăng lẫn trong sương. Tôi thấy có ba cái xác đang nằm cuộn khoanh trong mấy tấm chăn thổ cẩm dưới sàn nhà ngủ. Hóa ra Hàn Phi Quang và thằng bé Chiện cùng một đứa nữa. Tôi chất đống củi ngoài cửa đốt lên cho tan giá. Từ trong đêm sương mờ trăng trong thung lũng tôi nghe như có tiếng lao xao nói chuyện đâu đó cứ mỗi lúc một rõ dần. Tôi tò mò ra sau nhà đứng tè, giật mình nhìn lên mới thấy xa xa có một dây lửa đuốc ngoằn ngoèo.

Rồi rất nhiều dây lửa cùng lúc xuất hiện từ trên cao hạ xuống dần. Tiếng lao xao hiện rõ hơn và tiếng gõ móng rộn rã của loài ngựa. Tôi bấm đèn pin coi đồng hồ trên tay Quang. Đã năm rưỡi sáng. Tôi nghĩ số tôi may mắn được chứng kiến cảnh phiên chợ vùng cao từ đầu chí cuối. Các dây đuốc- dây người đổ xuông thung lũng ngày càng đông thì trời cũng dần sáng. Bãi giữ ngựa giống như bãi giữ xe đạp dưới xuôi đã đông nghịt. Những đôi trai gái ríu rít quây quanh mấy nồi thắng cố ăn uống. Ai mua bán gì thì mua bán, còn ai ăn uống thì cứ ăn uống. Tôi đi trong rừng người xem người ta tụ bạ nói chuyện rôm rả. Xem người ta hát xướng rộn ràng. Xem người ta múa khèn, hát đối, uống rượu. Có cảm giác ở đây ai cũng uống được rượu giỏi và ai cũng biết ca hát.

Tôi quay về phòng trọ thì không thấy Quang đâu. Tôi được thằng Chiện trao lại cho cái ba lô tiền, nó nói đại ca đã ra chợ bán dược rồi. Chợ mỗi lúc một đông. Tôi bảo thằng Chiện ngồi đấy để tôi ra xem. Tôi quá ngạc nhiên thấy chợ phiên đông có tới hàng ngàn người mà đâu ra đấy, chỗ mua bán , chỗ múa hát, chỗ ăn chơi thảy đều trật tự vui vẻ, không có cảnh chen lấn, chửi đánh nhau. Trên một khoảng trống cách chợ chừng mười lăm mét có một đám đông vây tròn. Ở giữa là Hàn Phi Quang. Tôi lách đám đông vào coi. Quang đang tung hứng cái thanh đuya-ra và cây đũa cả còn cậu bé "đệ tử" đeo một cái gùi mới toanh. Khi Quang ngưng diễn là đến màn bán thuốc. Trời ơi, người ta mua tới tấp, không hề so đo. Cái gùi của thằng bé kia đã được chừng một phần ba gùi tiền, còn số dược đem theo đã gần cạn. Tôi "bay" về phòng, nghĩ, ít nhất cũng giúp được cho Quang một tí đỉnh. Tôi bảo thằng Chiền ôm bọc thuốc còn lại trong bao tải ra chợ cho Quang. Tôi ra cửa đứng xem sự chuyển động của phiên chợ vùng cao. Đây là lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng và nó khắc vào ký ức tôi đến tận bây giờ. Cái phiên chợ kì lạ ấy chẳng thấy người ta mua bán mấy, chỉ thấy mặt ai cũng tươi sáng, cũng hồ hởi. Ai cũng mặc đẹp. Các cô gái và các bà già đều mặc những bộ áo váy diêm dúa. Họ giống như những con công. Đi chợ cũng là đi trẩy hội…

(còn tiếp)

Thanh Niên Thể thao&Giải trí số 10, 11-3-2009




Khách giang hồ thứ thiệt (5)

Trung Trung Đỉnh


Kỳ 5 : Xuất hiện 2 ông đệ tử da đen


Tôi tưởng Quang đã quên chuyện "về nhà mẹ" rồi nên vẫy cái xích lô, bảo về Vân Hồ Ba. Quang "hừm" rồi bảo lên Ba Đình, về nhà "mẹ" ngủ.


Tôi không hiểu vì sao lúc ấy tôi lại không ngăn Quang, chỉ biết hai chúng tôi bị tóm vào đồn công an và tôi cũng không nhớ được chuyện gì mới xảy ra. Hình như ông xích lô không chịu đi vô đường Hùng Vương, trước lăng Bác, nhưng chúng tôi cứ ép ông ta phải vô, vì ban đêm chắc không cấm. Và hình như họ chỉ "bắt" chúng tôi vì tội ấy nên cũng không có chuyện gì phải lo. Tôi có thẻ nhà báo, giấy chứng minh thư sĩ quan Quân đội, lại quân của Tổng cục chính trị nên mấy anh công an chỉ hỏi: "Thế cậu này là thế nào với đồng chí", tôi nói đại: "Đây là cậu em con ông cậu ở trong Nam mới ra chơi". Tôi có ông cậu ruột ở trong Nam thật!


Nhưng trong số các anh công an kia lại có một người nhận ra Quang là Sơn Đông mãi võ. Anh ta béo tai Quang bảo biểu diễn một màn chơi. Nếu biểu diễn được thì tha cho về, còn không thì... Được lời như cởi tấm lòng, Quang liền "uớ" lên một tiếng rồi cầm cây thước gỗ trên bàn, quay tít trên đầu ngón tay, đoạn cúi chào, uốn người uặt về phía sau, chui đầu qua hai háng và bụng chân. Chỉ trong tíc tắc Quang bật dậy, nhìn thấy đĩa táo cậu liền lượm ba quả, làm màn tung hứng tuyệt mỹ. Các anh công an có mặt ở đồn đều xúm vào khen và cổ vũ. Hồi đó công an mình hồn nhiên thật. Chúng tôi được "tha" trong niềm hân hoan với những cái bắt tay rất nồng nhiệt.


Chỉ trong vòng mấy tiếng đồng hồ tôi được hai lần vinh-quang-theo, trong lòng lâng lâng tự hào bảo Quang về Nam Ngư ăn phở.


Quang đồng ý và đồng ý về Vân Hồ Ba với tôi, không đòi về "nhà mẹ" nữa.


Đêm ấy tôi ngủ như chết, cho tận tới trưa hôm sau. Khi tỉnh dậy thấy nhà cửa cả khu trại im phăng phắc. Sau mới biết, hôm ấy tất cả Trại đều được triệu về Văn nghệ Quân đội học chính trị, Phạm Hoa, Thái Bá Lợi Nguyễn Trí Huân thấy tôi say quá nên "tha" cho, không gọi, các anh báo cáo với Trại trưởng Hữu Thỉnh là tôi bị sốt rét tái phát.


Sáng dậy mấy anh em tôi kéo nhau đến trường, nghĩ rằng chiều về có khi Quang vẫn ngủ. Tôi luôn nghĩ, tay này có tài ngủ thông đêm thấu ngày. Nhưng tôi đã nghĩ sai. Chiều về không thấy hắn đâu, chúng tôi xuống nhà bếp lấy phần cơm tập thể về để khi nào đói thì ăn với món cá kho. Tối nay Phạm Hoa được ông anh cả cho xe về đón vô Thanh. Anh Thái Bá Lợi thì đã hẹn với Trần Vũ Mai lên nhà anh Đào Hùng đánh chén. Tất nhiên anh Hùng và anh Mai có hẹn cả cánh chúng tôi, nhưng tôi đã hẹn với bạn đi xem phim còn Nguyễn Trí Huân thì tối nào chả phắn lên nhà bạn gái. Hình như anh Trần Vũ Mai có mua được cái đầu bò hay đầu trâu gì đó, mãi trên công trình thủy điện Hòa Bình đem về. Nhà bác Đào Hùng có ba bố con ở riêng một căn. Cụ Đào Duy Anh và cụ bà một căn. Tôi có mấy bận được yết kiến cụ. Cụ để râu ba chòm nom như ông tiên, rất hiền. Cụ bà nhỏ bé, đi lại nhẹ nhàng, tôi ngồi thu tay trong lòng nghe cụ kể chuyện ngày xưa các cụ cùng lứa chơi với nhau thế nào. Anh Đào Hùng uyên bác là thế nhưng cũng rất "chịu chơi", thỉnh thoảng tôi được anh dẫn đi uống bia với anh Thái Bá Tân và Cụ Từ. Tôi là thằng đàn em may mắn được thường ngày đi ăn nhậu cà kê với bậc trí giả uyên thâm, nhiều khi cứ thấy như mình được đấng tối cao ưu đãi. Nghe chuyện của các bậc đại trí thức, mà các "bậc ấy" lại chỉ nói chuyện theo lối nói rất bình dân, sướng từng câu từng chữ. Chuyện nầy tôi cũng lại phải khất bạn đọc để dành dịp khác. Tôi dang kể chuyện "dị nhân" Hàn Phi Quang kia mà.


Tôi đang định rủ các bạn ra quán anh Gù làm vài chén nước chè trước khi ai đi việc nấy thì Quang lù lù xuất hiện, với một ba lô lộn ngược. Tôi hỏi cái gì. Quang bảo rắn. Thấy mấy anh ăn hôm nọ ngon, em mang về cho mấy anh nhậu chơi. Hôm trước Quang cũng đem một ba lô rắn về. Lần này chúng tôi ớn quá bảo thôi, hôm nay không rắn rết gì nữa. Quang bảo vậy cho em gởi đây, sáng mai lại lấy.


Thế là ba lô rắn treo trên cây cọc màn cuối giường tôi. Tôi thấy Quang tất tả mở bao tải tiền, lấy một mớ rồi bảo, hết rồi, phải đi kiếm nữa chớ, rồi tất tả đi. Quang nháy tôi ý nhị, rủ : "Về nhà em chơi đi?". Tôi biết "nhà" Quang rồi. Tôi cũng biết tâm trạng Nguyễn Trí Huân, Phạm Hoa và Thái Bá Lợi không mấy mặn mà với ông khách quý này. Nhưng tôi lại thấy hay hay. Tôi bảo thôi em cứ đi đi, anh đã có hẹn bạn đi xem phim rôi. Quang nài nỉ: "Hôm nay em có chương trình đặc biệt, anh đi với em". Đi thì đi.


Tôi liền bị Quang cuốn ra khỏi nhà.


Lần nầy cũng ra ga, nhưng không phải con ngõ cụt sâu hun hút, hôi hám và đầy bất trắc ấy, mà là một khu nhà sát bên một đơn vị công an, hình như đơn vị nầy khá to vì tôi thấy nhiều người ra vào, bên cạnh cái bệnh xá cũng của công an. Tôi tò mò hỏi Quang vào đây làm gi? Quang bảo chơi. Chơi với công an à ? Hừm.


Đã đến cái đoạn "hừm" là thôi, tôi không hỏi nữa.


Quang gõ cửa một căn nhà khoảng giữa dãy. Người đàn bà to béo, da nâu đen mở cửa có khuôn mặt rất ấn Độ, vừa nhìn thấy Quang đã khép lại, chỉ để một khe nhỏ, nói:


- Hai thằng nó đi chơi đâu rồi.


Đoạn, bà kéo cánh cửa sắt lại.


Quang bảo tôi đi ra. Chúng tôi băng qua đường, tới một con hẻm khác. Con hẻm nầy rộng hơn, có đèn đường đàng hoàng. Tới một quán nước, chui vô, hóa ra người Quang tìm đang ở đây. Đó là hai thanh niên da đen, cao chừng mét tám, nói tiếng Việt như người Việt. Quang đã giới thiệu tôi với họ từ trước thì phải. Họ tỏ ra thân thiện và kính trọng tôi ra mặt. "Đây là Khôi, còn đây là Thanh, đệ tử của em", Quang giới thiệu với vẻ mặt đầy tự tin và hãnh diện. Hai "đệ tử" đứng lên cúi gập người "chào đại sư huynh". Tôi ngượng chín người vì lúc ấy trong quán khá đông và tôi chưa bao giờ là tâm điểm cho đám đông, nhất là đám đông dân dã kiểu y. "Ngồi đi! Uống nước đi. Anh em mình với nhau, đại sư huynh với tiểu sư huynh quái gì ở đây!"


Các khách uống nước có vẻ ngại bọn tôi nên lần lượt biến.


Phía sau quán nước có một khoảng trống. Quang nói với hai "đệ tử" và cả với bà chủ quán nước:


- Thôi, vô tập.


Hai chàng trai da đen kịt đứng lên theo Quang ra sau. Tôi thấy bà chủ quán rất bình thản nên cũng thấy yên lòng, bèn hỏi:


- Hai cậu da đen này là thế nào hả chị.


- Con bà Tuyết bên kia kìa.


- Cái bà to béo da đen ấy hả chị.


- Thế chú chưa biết họ à?


- Dạ tôi mới chỉ biết bạn tôi là cậu Quang đấy thôi.


- Ra sau mà xem, chúng nó tập đập gạch hay lắm.


- Cám ơn chị, nhưng tôi ngồi đây cũng được.


- Thằng Quang bé tí mà chỉ cần nhếch mép một cái là hai thằng đen to cao kia quỳ mọp.


- Thì làm đệ tử phải thế chứ chị.


- Tôi ở với hai thằng này từ bé. Chúng nó hiền lành, ngoan ngoãn lắm.


- Hay nhỉ.


- Hay cái con khỉ. Chúng nó đếch có hộ khẩu, khổ như chó.


Chị ta văng tục tự nhiên, đến nỗi, tôi không thể không viết ra đây. Tôi thì tôi không hiểu gì về cái khoản hộ khẩu hộ khiếc. Đấy là một trong những yếu tố quan trọng nhất đối với những ai có nhu cầu sinh sống và làm việc ở thủ đô, nhưng tôi mù tịt, mặc dù cũng thỉnh thoảng có nghe người này người kia kêu muốn có hộ khẩu phải chạy chọt ghê lắm. Chúng tôi là lính, hộ khẩu trong thành. Hết. ở trại viết rục rịch cũng có anh đang chạy tách hộ khẩu ra ngoài. Cánh chúng tôi chẳng anh nào có ý định ấy nên cứ bình chân như vại...


Có người trong đời ta chỉ gặp một lần là nhớ, mặc dù người ấy chẳng có gì đặc biệt. Chị hàng nước đối với tôi là thế. Chị có khuôn mặt rất dễ ưa, vừa hiền lại vừa lanh lợi. Chị kể hai "thằng bé" từ nhỏ đã phải đi bán nước chè rong ở ga. Mẹ chúng là một người đàn bà Ân Độ, lấy bố chúng nó là một người Pháp da đen...Ông Pháp về Pháp từ hồi chúng nó đỏ hỏn. Mẹ chúng nuôi chúng bằng nghề chè chén ngoài ga và phe vé. Chúng không có hộ khẩu nhưng nhìn tướng chúng là rõ rồi, cần gì hộ khẩu!


- Học chăm đáo để, chị ta nói. Nhưng ngữ ấy học để làm gì.


- Sao chị lại nói thế?


Chị ta thở dài, nhìn ra khi có hai ông khách bước vào.


Tôi không thể nói chuyện riêng, đành để bụng, thế nào cũng có dịp vào đây uống nước nghe tiếp chuyện hai cậu "đệ tử" của Quang nên lững thững ra sau quán.


Một chồng gạch chừng 10 viên xếp trên một tấm ván ngang tầm tay chém. Tôi thấy Quang đang đứng trước hướng dẫn cho hai "đệ tử". Cậu Thanh là em, người mảnh và cao lêu đêu, cao hơn cậu Khôi. Khôi cũng cao nhưng có vẻ đậm hơn Thanh một tí. Thấy tôi đến hai em cúi chào. Tôi bảo Quang hay ba anh em cứ tập, tôi phải về có việc. Quang "hừm" một tiếng rồi lại tập trung vào việc "Lên khoa mục" giống như các cán bộ huấn luyện chúng tôi thời mới nhập ngũ trên Yên Tử…


(còn tiếp)

Thanh Niên Thể thao&Giải trí số 9, 10-3-2009

Thứ Ba, ngày 10 tháng 3 năm 2009

Khách giang hồ thứ thiệt (4)

Trung Trung Đỉnh

Kỳ 4 : Mùi vinh quang trong giang hồ

Chiếc xe đạp cà khổ của tôi bị tụt xích liên tục. Đôi bàn tay tôi nhoe nhoét dầu mỡ mà cứ lắp vào guồng được một đoạn ngắn nó lại tụt ra. Đến chỗ góc đường công viên sát với ngõ lỗ thủng có ông thợ sửa quen, ông ấy bảo phải cắt bớt, thậm chí phải lộn xích, chờ mất chừng hơn một tiếng. Tôi bảo Quang, thôi ta chịu khó đi bộ quay về quán anh Gù uống nước ngồi chờ vậy.

Chúng tôi đi ngược về Xóm Liều đển chỗ giáp giữa ngõ Xóm Liều với tường công viên, cậu đổi hướng, chui qua lỗ thủng. Trong các bụi cây thỉnh thoảng lại có đôi trai gái đang hú hí. Chợt chúng tôi thấy trên cây muồng phía xa có thằng bé chừng mười bốn mười lăm đang tụt xuống rất nhanh, nó lom khom lợi dụng địa hình sát theo bờ tường, tới chỗ có chiếc xe đạp để hớ hênh, cu cậu liền phốc lên, đạp như bay ra chỗ có con đường mòn. Gần như cùng lúc có đôi trai gái trong bụi nhào ra kêu bắt trộm. Tôi định đuổi theo thằng bé thì Hàn Phi Quang níu tôi lại, chỉ "hừm" một tiếng nhỏ. Thằng bé trộm xe bị ngã, chiếc xe chỏng bánh lên trời. Nó rất nhanh chồm dậy định nhảy lên nhưng chiếc xe đã tụt xích.

Quang bật cười, lẩm bẩm: "…mẹ, cái xứ gì xe tụt xích hoài vậy!". Thằng bé thản nhiên bỏ chiếc xe đấy, đi ngược lại phía chúng tôi. Đôi trai gái kia đã hoàn hồn, hình như họ có nói với nhau, không mất xe vì may xe tụt xích". Họ hí húi lắp xích lại và dựng xe lên, không hề có ý định đuổi theo thằng bé. Nó huýt sáo lững thững bước, khi đến đối diện với tôi và Quang thì nó lánh sang bên vệ cỏ nhìn chúng tôi gườm gườm. Tôi thấy Quang rất nhanh lộn một phát từ phía sau tôi tới trước mặt thằng bé. Nó giật mình định chạy nhưng Quang đã tóm được tai nó, kéo sát vào người.

- Mầy đi với mấy anh không?

Thằng bé nhìn trừng trừng chúng tôi rồi gật đầu.

Thế là Quang có đệ tử.

Chúng tôi về chỗ ông sửa xe đạp. Thằng bé ngoan ngoãn vác bao thuốc khuân lên một chiếc xích-lô khi ông xích lô vừa từ phía trong ngõ lạch xạch đạp ra. Nó và Quang lên đường.

Tôi đạp xe về nhà nằm khểnh đọc sách, rồi ngủ đến khi Thái Bá Lợi và Phạm Hoa ồn ã về. Hình như hai anh đã uống ở đâu nên mặt có vẻ phởn. Đang buồn vì chẳng có trò gì thì Nguyễn Trí Huân mang về một túi lưới đựng cá biển ướp đá, nước đá chảy ròng ròng. Thế là rôm rả. Chúng tôi thao tác rất nhanh theo kiểu nấu ăn truyền thống: một ít nấu canh dưa và cà chua, còn một ít kho riềng khế vỏ hành khô và đủ thứ gia vị.

Đang rôm rả chuẩn bị bữa chén thì Hàn Phi Quang về. Cậu về một mình với một cái bao, hỏi bao gì, cậu nói thản nhiên, tiền chớ gì nữa. Tôi mở bao thấy tiền ơi là tiền. Sao thằng này khiếp thế, tôi nghĩ. Tôi hỏi:

- Thằng đệ tử đâu?

- Em cho thôi việc.

- Sao vậy?

- Nó không thiệt lòng, bớt của em...

- Bớt gì?

- Bớt tiền chớ bớt gì. Em đuổi việc luôn.

Phạm Hoa đưa li rượu ra trước mặt. Chúng tôi cụng ly, uống cạn.

- Mày tha tiền ở đâu về thì đem trả lại cho người ta, Phạm Hoa nói.

Tôi cấu một cú rõ mạnh vào đùi Phạm Hoa nhắc bạn đừng ăn nói hồ đồ, còn Hàn Phi Quang thì dường như không quan tâm đến câu nói của anh.

Bữa rượu hôm ấy lạt hoét. Uống hết chai rồi ai nấy lên giường. Hình như Hàn Phi Quang cảm được điều gì không vừa ý mấy anh nên cũng chui vào chăn, nằm cạnh tôi.

Một hôm, sau khi cùng Quang đi "bán dược" về, hai anh em đánh chén no say với một hội Sơn Đông mãi võ khác ở Sài Gòn hay Quy Nhơn gì đó vừa mới ra, họ muốn mời Quang nhập bọn, nhưng Quang nhất quyết từ chối. "Em thích tự do", Quang nói với tôi. Tôi nghĩ, đã giang hồ mà không thích tự do thì sao được gọi là giang hồ! Trời đã nhá nhem tối, tôi dẫn Hàn Phi Quang về nhà bạn gái thăm bà mẹ bạn bị ốm. Bà cụ ốm đã mấy năm, nằm tại chỗ, nhà thì chật mà hai cô em gái, một cậu em trai đã tồng ngồng, đều đang đi học phổ thông. Cả nhà chỉ trông vào tem phiếu của cụ. Khó khăn không tả xiết. Tôi chỉ định dẫn Quang về thăm cụ một lúc, không dè Quang cứ nằng nặc đòi ở lại. "Cho em ngủ lại ở đây với mẹ một đêm ", Quang năn nỉ. Tôi bảo ở đây thì ngủ chỗ nào. Có hai cái giường, một cái của cụ, một cái của ba chị em gái, còn cậu em trải chiếu ra đất... "Cho em nằm dưới gậm giường của mẹ cũng được mà". Trời đất, đến nước này thì đúng là "bó tay", nói theo cách nói bây giờ. Tôi đành "thương thuyết" với cả nhà. May mà cả nhà đều thông cảm để Quang ngủ lại, nằm dưới đất với cậu em.

Một mình kẽo kẹt đạp xe về, trong lòng cứ áy náy mãi vì thực tình tôi không muốn Quang phiền nhiễu kiểu ấy một tí nào.

Mãi chiều hôm sau Quang mới về. Ăn xong, trời vừa tối. Quang bảo:

- Bây giờ em lên nhà ngủ với mẹ.

Nói rồi lui lủi đi ra. Tôi đặng chẳng đừng, đành xách xe ra theo. Quang bảo anh bỏ xe đạp ở nhà, mình đi xích lô vì mình giầu mà. Rồi Quang lại bảo "về nhà em chơi trước". Tôi gật luôn. Xích lô đưa Quang và tôi tới cửa ga thì dừng lại. Quang "tha" tôi vô một con hẻm sâu hun hút. Càng vô sâu tôi càng thấy rờn rợn. Tôi hỏi dịu dàng, với cái giọng có lẽ đầy sự lo lắng: "Em đưa anh đi đâu thế này?" Quang "hừm" một tiếng rồi thốt nhiên chộp tay tôi kéo ngoặt vô một cái ngách và chui vào một cái quán có nhạc xập xình khá to. Quán như một cái hang. Quang vô có vẻ rất thạo. Cậu "hừm hừm, khẹc khẹc" mấy tiếng liền. Ngay sau cái âm thanh đánh tiếng kì quặc ấy tôi thấy có một gã gầy nhom trong chiếc áo bông đại cán lù xù.

- Cay hay đắng? Hắn hỏi.

- "Hừm".

- Đ. mẹ, đi đâu mà về khuya thế?

Quang kéo cái ghế đẩu nhỏ ra khỏi gầm bàn, bảo tôi ngồi. Một ngọn đèn điện đỏ cạch được bật lên. Nhạc rè rè bài hát "Hàn Mạc Tử, thôi đừng khóc nữa....Mộng Cầm ơi....". Tôi chợt nghĩ đến gương mặt thi sĩ họ Hàn mà tôi vô cùng kính yêu, nghĩ tới những bài thơ mê mị của ông và nghĩ tới chàng Sơn Đông mãi võ họ Hàn đang ngồi trước tôi đây. Hai con người kỳ khôi nầy có liên quan gì với nhau về dòng tộc không. Có lúc Quang bảo Quang ngưòi Bình Định, lại có lúc bảo miền Tây. Giọng nói Quang không thể phân ra đúng với vùng miền nào...

Quang bảo chủ quán: "Cho Quang chai vốt ka Ba Lan". Cách nói, ngữ điệu của cậu có vẻ thân thiện.

Quang chỉ "hừm" một tiếng rồi rót ra ba li, hai đứa tôi và gã chủ quán. "Ót" một cái, cả ba đều cạn chén. Lại "ót" một cái nữa, lại cạn... Chúng tôi "chơi" liền tù tì ba bốn chén rồi gã chủ quán không đoán ra tuổi ấy cáo lui. Tôi bây giờ không ra tỉnh, không ra say, uống thế nào cũng được. Hai đứa tôi "cưa" chừng nửa tiếng thì cạn hết chai. Quang gọi chai nữa và tôi cũng không cản. Bỗng có tiếng lao xao bên ngoài. Ngay lập tức có ba người nhào vô, nằm vật trên sàn nhà, còn một cô gái và hai thằng kia thì ngồi bệt dưới góc. Họ đối thoại với nhau nhưng tôi không thể viết ra đây.

Tôi thấy ớn xương sống. Quang vẫn bình thản ngồi loay hoay viết gì đó.

Chợt cô gái phát hiện ra trong "lãnh thổ" của họ xuất hiện hai kẻ lạ. Cô ta lừ lừ tới trước mặt Quang, nói giọng nhừa nhựa:

- Cho mượn cây bút.

Quang ngửng đầu lên, thấy cô ta nhìn mình liền khom người, dâng cây bút bằng hai tay, "dạ" rất nghiêm chỉnh. Cô gái cầm bút, trở lại chỗ.

Quang hỏi tôi có bút không, nếu có thì cho Quang mượn. Tôi bảo không mang. Quang đành đứng lên ngó quanh rồi lại ngồi xuống vì không kiếm được gì. Quang loay hoay móc trong túi ra mấy lưỡi dao lam, gài vô ngón tay, cạo cạo râu. Bỗng nhiên cô gái nhảy dựng lên kêu the thé. Hóa ra đó là cách đùa nhau của đám "bụi". Họ cấu chí nhau thôi. Trong bối cảnh ấy tôi chỉ muốn đánh bài chuồn, liền cấu vào đùi Quang, ý nhắc về. Nhưng cậu chỉ "hừm" rồi tiếp tục rót rượu ra ly, tiếp tục uống. Toán kia cũng gọi rượu ra. Họ uống rượu "Quốc lủi". Cô gái đem li rượu của cô ta đến trước mặt Quang: "Rượu!". Quang cúi đầu chào rồi hai tay cầm li rượu đưa lên trán sau đó mới uống cạn. Cô gái vẫn đứng lì ra đó. Tôi rót một li : "mời chị". Cô ta dường như không nghe. Hàn Phi Quang cầm bao samít, kéo một điếu ra khỏi bao, đưa ra mời cô ta. Cô ta rút một lúc nửa bao luôn. Tôi chỉ lo xảy ra ẩu đả, lực lượng chúng tôi quá mỏng, nếu có chuyện gì thì đánh chác chỉ có mình Quang, cái thân tôi đến chạy cũng không biết đâu mà chạy. Cô gái đem thuốc về góc kia chia cho đồng bọn. Quang cầm chai vốt-ca Ba Lan đứng lên, đi tới từng người: "xin mời mấy anh chị". Có người chìa li, có người không. Rót hết lượt Quang về chỗ. Hội kia bắt đầu ồn ào, nói rất to và rất tục. Tôi cấu một cú rõ đau vào đùi Quang nhắc nhở nhưng Quang vẫn không coi tôi ra gì. Cậu đứng lên, tới trước mặt cô gái: " Cảm phiền, cô cho xin lại cây dziết". Cô gái ngồi ghế đẩu, tựa tường, mắt lim dim. Bọn kia chợt lặng phắc, chờ cách hành xử của Quang. Quang tiếp: "Cảm phiền cô, cho xin lại cây dziết"

Im lặng.

Cô gái mặt tỉnh khô, mắt lim dim, tay cầm cây bút, tay cầm tờ giấy. Quang quay về chỗ. Hội kia ồ lên, cụng li. Họ la hét vẻ khiêu khích. Tôi đạp đạp chân vào chân Quang thúc cậu bỏ qua, chuồn là quốc sách. Nhưng Quang như một pho tượng đá, mắt cũng lim dim, ngồi tựa sát tường, cùi chỏ cánh tay phải đặt lên bàn.

Chợt tôi thấy Quang rướn người một cái - chỉ ngồi gần như tôi mới thấy cái cú "rướn" ghê rợn ấy cùng với tiếng "vèo" xé gió và tiếng "roạt" khô khốc. Tất cả bọn kia đều nhỏm dậy nhìn tờ lịch có hình cô gái treo trên tướng rách toạc.

"Véo...roạt !!!" . Hai lưỡi lam do Quang búng trúng hình hai bên ngực cô gái trên lịch. Cả hội kia tái mặt, rồi cúi mọp, bò lê tới chân hai chúng tôi vái như tế sao: "Xin hai đại ca xá tội". Tôi cảm thấy như trút được gánh nặng còn Quang thì rất nhanh gọi được gã chủ quán ra, đưa cho gã một nắm tiền, nói một câu cộc lốc: "Thanh toán hết rồi đó nghe!", rồi cùng tôi đứng lên, đi ra ngoài. Cả hội kia lê lết vái, lê lết xin "hai đại ca" tha tội.

Đời tôi cho tới lúc bấy giờ, có lẽ đó là lần vinh quang tột đỉnh, dù chỉ là vinh quang ảo, hay nói đúng nghĩa, đó là loại ăn theo danh tiếng của người khác, chả ra gì, nhưng với tôi, nó vẫn là vinh quang!

Bạn phải nếm mùi vinh quang trong giới giang hồ mới thấy đời lên voi xuống chó là thế nào.
(còn tiếp)
Thanh Nien The Thao&Giai tri so 8, 9-3-2009

Chủ Nhật, ngày 08 tháng 3 năm 2009

Khách giang hồ thứ thiệt (3)

TRUNG TRUNG ĐỈNH

Kỳ 3 : Bữa tiệc ra mắt

Tạ Hiển là con phố cổ, nhỏ nhưng rất nổi tiếng vì có nhiều nhà hàng sang trọng. Chỉ có khách nhiều tiền, sảnh điệu "văn hoá" cao cấp mới dám đến đây. Anh Đào Hùng dẫn chúng tôi vào một nhà hàng nho nhỏ, xinh xinh, anh bảo "quán quen". "Bố Đào Hùng ghê thật", tôi ghé tai Thái Bá Lợi nói. Anh Lợi bảo, ông ấy thuộc dạng "danh gia vọng tộc". "Vâng", tôi thán phục, nói. "Phải đến đây mới hiểu Hà Nội thế nào". Phạm Hoa mặt rầu rầu, gãi đầu gãi tai sồn sột với câu "buồn!" thường trực. Mắt anh ngó nghiêng, mà mặt anh chẳng thấy biểu hiện gì.

Đúng là Hà Nội có khác, tôi nghĩ và quan sát! Cái gì ở đây cũng đẹp, cũng giản dị và sang trọng. Đến cả mấy bàn có khách đang ăn, họ cũng nhỏ nhẹ, từ tốn, từ tốn cả cách ngồi, cách đi lại, cách nhai, cách đụng bát đũa. Từ tốn cả khách lẫn chủ. Vậy mà chúng tôi lại hiện diện ở đây với chùm chim ngói đã bị vặt trụi lông cùng chai Ararats và năm chàng "lục lâm thảo khấu", mỗi người mặc một kiểu, nom ngơ ngơ lạc lõng. Người Hà Nội vẫn bình tĩnh khi thấy chúng tôi ngồi vào cái bàn giữa, trong khi anh Đào Hùng, nhà nghiên cứu văn hoá Trung Hoa vô phía sau thương thuyết với chủ.

Nhà chủ cho một cậu trai ra cùng một cái làn mây. Cậu ta khẽ cúi đầu chào và nói nhỏ:

- Dạ thưa, cho phép em đem chim vào cho nhà bếp.

Tôi sốt sắng bỏ chùm chim vào làn giúp chàng thiếu niên, chợt thấy cậu ta rùng mình, "cám ơn" rồi quay người đi thẳng vô phía trong. Cậu ta bỏ lại cho chúng tôi câu "cảm ơn" nhẹ như gió.

- Nhậu!

Quang mở chai rượu.

Cậu thiếu niên bồi bàn lại ra lễ phép :

- Dạ thưa, các anh có dùng gì trước không ạ?

Hàn Phi Quang nghiêng cổ nhìn cậu ta, rồi nói :

- Có gì ngon đem hết ra đây!

Anh Đào Hùng ra mâm với vẻ mặt đầy phấn khích :

- Chủ nhà hàng mời mình vô bàn trong nhà...

Hàn Phi Quang "hừm" một tiếng rồi chìa li rượu vừa rót cho anh Hùng, nói:

- Ngồi đây được rồi, chút em còn biểu diễn kia mà.
- Biểu diễn gì? Chủ quán chết khiếp khi thấy anh em mình như một toán bụi đời, khách người ta dạt hết!
Không ngờ Hàn Phi Quang kêu "uuu...ớơơ" lên một tiếng lớn rồi nhẩy lên mặt bàn, cúi đầu chào, nói liến thoắng :

- Thư quý dzị, cho phép Hàn Phi Quang được biểu diễn hầu quý dzị một màn nhào lộn, tung hứng dzui tươi dzà kịch tính ngõ hầu giúp quý dzị ăn ngon miệng hơn trong bữa tiệc tối nay...

Nói rồi Quang nhào cắm đầu xuống đất, hai cổ tay Quang như có lò xo đỡ lẹ toàn thân và bật ngược trở lại bàn, rồi lại nhào xuống, bật lên. Nhoáng một cái, Quang tới bên bàn đôi vợ chồng người Tây (theo anh Đào Hùng thì họ là chuyên gia Liên Xô) đang ngoái cổ xem, anh cúi chào họ rồi chộp vô đĩa táo tầu, những quả táo to cỡ quả trứng gà, vừa tung những quả táo bay vòng tròn trước mặt vừa lấy đôi đũa trên bàn ông bà Tây, miệng ngậm đôi đũa, hốt nhiên ba quả táo đậu lẹ trên đôi đũa, lặng phắc. Quang hất nhẹ, ba quả táo chui vô túi áo bà ba đen của mình còn đôi đũa thì được anh để lại chỗ cũ.

Không ngờ các bàn khác cũng đều chú ý xem và hoan hô vui vẻ.

Thái Bá Lợi ghé tai tôi, nói hóm:

- Khách Tây tưởng màn diễn của nhà hàng nên họ có vẻ sướng lắm.

Quang lấy trong túi thổ cẩm của mình ra một vỏ chai rượu vốt ca Ba Lan, đoạn đứng giữa phòng, khi ấy các bàn đã gần như ngưng ăn, chú ý hết vào Quang. Thậm chí có mấy người rời bàn, tới bên bàn chúng tôi xem.

Quang hét lên một tiếng và trong nháy mắt, hai tay Quang cầm cổ vỏ chai vốt ca Ba Lan đập một phát ngược lên trán, cùng với tiếng thét ta chỉ nghe "cục" một phát rất đậm. Vỏ chai rượu vỡ tan! Quang cúi chào. Tiếng vỗ tay ran cả phòng.

Cậu thiếu niên nhanh chóng chạy lại quét gom vỏ chai lại trong khi mọi người hồ hởi tới bắt tay Quang, kể cả mấy bàn khách Tây.
- Thôi ăn đã, anh Đào Hùng nhắc khi nhà hàng đem chim quay ra, cùng một số món khác.

Chúng tôi uống vèo một cái hết chai Ararat. Quang kêu thêm ba chai nữa cho bàn chúng tôi và anh kêu thêm cho mỗi bàn trong nhà hàng đang có khách ăn một chai. Khách các bàn đem rượu tới bàn chúng tôi xin cụng li và chúc mừng.

Một bữa ăn không ra bữa ăn. Một bữa nhậu không ra bữa nhậu. Đó là nhận xét có vẻ bực mình của Phạm Hoa, khi thấy Quang đem túi tiền lại bàn thanh toán hết cho các bàn, trước sự ngạc nhiên của nhiều người. Có một vài khách không chịu, nhưng thấy Quang kiên quyết quá nên họ lảng ra.

Đó là bữa tiệc ra mắt của Hàn Phi Quang với cánh chúng tôi.

Anh Đào Hùng chủ động nói nhà hàng gói đồ ăn và rượu cho chúng tôi mang về nhà tiếp tục đánh chén. Quang mua thêm mấy chai vốt ca Ba Lan có cọng cỏ ở trong - lúc đó cũng là loại rượu mơ ước của cánh tôi. Quang bảo ba anh về trước, còn tôi và Quang đi mua "dược", chút về sau.

Tôi đèo Quang sang phố Thuốc Bắc, theo yêu cầu của cậu. Lúc ấy tôi rất ít có khái niệm về thuốc men, nhưng mẹ vợ tương lai của tôi đang bị bệnh liệt, phải nằm một chỗ. Tôi vừa đèo Quang vừa nghĩ, có khi tay này chữa được bệnh cho bà cụ, nhất định mình phải nói với cậu ta cho rõ. Các cụ ta chả có câu "gặp thầy gặp thuốc" là gì? Tôi quan sát Quang mua thuốc, thấy cậu mua rất nhanh: ba cục thuốc tễ, mỗi cục cỡ một cân và một túi bột gì thơm ngai ngái, một mớ giấy gói, giấy trắng và bao nilon. Tôi hỏi thuốc này thuốc gì? Quang nhìn tôi gườm gườm, nói gằn giọng: "Thuốc chữa bịnh chớ thuốc gì!". Quang trả lời chung chung và tôi không hỏi thêm gì, cho đến khi đèo cậu về tới nhà.

Lúc về tới nhà trời tối đen như mực. Ba ông vẫn ngồi dưới nền nhà uống rượu và tán gẫu. Ngoài kia trời mưa phùn gió bấc, rét căm căm. Ba ông bật ba cái bếp điện lò xo Liên Xô để ngay sát bên mình cho ấm, còn tôi thì nóng vã mồ hôi vì đèo Quang và vì đầu óc vẫn căng như dây đàn, cảm thấy không bình yên thế nào ấy.

Thực ra cái sự căng thẳng và không bình yên vì tôi chưa quen mà thôi. Quang không ăn uống mà lễ phép: "Xin phép mấy anh cho em làm dược!". Tôi bảo thì ngồi uống đã. Quang "hừm" một cái rồi chui vào góc trong, trải ni lông, trải đồ nghề ra cặm cụi vê thuốc, đóng dấu "Hàn Phi Hổ", rồi vô bao. Cậu làm thoăn thoắt, như một người thợ lành nghề, không hề ngó ngàng gì tới ai. Tôi bảo cứ ra uống với anh em vài li, chốc mọi người cùng làm. Nhưng Quang nhất quyết "không" và nói thêm, không ai làm được việc nầy. Mai mốt kiếm đệ tử hẵng hay.

Tôi không nhớ đêm ấy cả bọn say bí tỉ như thế nào, nhưng sáng ra thì đã thấy Hàn Phi Quang cởi trần, chắp tay ngồi thiền cạnh mình. Tôi lè lẹ bước xuống giường, nhìn quanh quất. Không thấy Thái Bá Lợi, Nguyễn Trí Huân và Phạm Hoa đâu. Không thấy bác Đào Hùng, chỉ thấy nồi niêu xoong chảo lổn nhổn. Tôi lè lẹ bước ra cửa. Trời vẫn một màu xám đục. Gió quất liên hồi ngoài chái hiên. Rét đậm. Vắng ngơ vắng ngắt. Có lẽ cả trại đã đi học hết? Cũng có lẽ họ lên hội trường bên Xưởng Hoạ có họp hành gì đó. Tôi vội quay vô chui vào cái chăn bông trần (không có vỏ), làm thêm giấc nữa.

Khi tỉnh dậy trời đã xế chiều. Nhà cửa xoong nồi sạch bong. Vẫn không thấy ai về, chỉ thấy Hàn Phi Quang đang lúi húi viết gì đó.

Tò mò, tôi hỏi:

- Ông viết gì đấy?

- Em làm thơ.

- Làm thơ?

- Chớ sao? Em đọc anh nghe thử coi nha.

Nói rồi cất giọng khàn khàn:

"… mẹ
"cái xứ gì sao mà rét dzậy?
"ta chưa quen
"ta chưa hạp
"sớm mai hề
"… mẹ
"nếu mà em sanh ở đây chắc khác
"mai ta dzề
"mai ta dzề
"Ta đem rét vô Nam..."

Đôi mắt một mí không kính hùm hụp nhìn tôi chờ lời bình.

Tôi nói:

- Thơ chó gì mà chửi bậy!

Hàn Phi Quang rời mắt khỏi tôi, đeo cái kính đen vô rồi lấy quyển sổ thơ đưa cho tôi:

- Anh coi nè. Thơ em đó.

Tôi cầm quyển sổ nhỏ, ở trang đầu có hai câu chữ to mà tới giờ tôi vẫn nhớ, đó là hai câu đề từ cho tập thơ chữ chi chít - lý tưởng của kiếp giang hồ :

"Sơn Đông mãi võ giang hồ khách
Hà tất lợi danh thắng dạ thần!"

- Hai câu này hay. Ông chép của ai thì ghi tên người ta vô chứ, tôi nói.

- Của em đó.

- Hai câu này nói được hết ý tưởng của người viết mà sâu sắc như thơ của cổ nhân, tôi bình thêm.

Hàn Phi Quang kéo cái ghế đẩu, ngồi đối diện tôi. Tôi rất khó chịu với cái kính đen cậu vừa đeo vô.

Tôi nói:

- Sao ông cứ đeo kính râm hoài vậy?

Quang mở kính, nói:

- Anh coi nè. Mắt em gian lắm. Đeo vô cho nó hiền bớt đi ...

Quả đúng. Quang có đôi mắt một mí hùm hụp nom rất khó cảm tình. Cậu lấy cái kính trắng (tất nhiên không số) đeo vô, nom dễ chịu hẳn.

- Bây giờ anh em mình đi, Quang nói.

- Đi đâu?

- Đi bán dược chớ đi đâu?

Tôi bảo Quang:

- Tôi nói thật nhá. Cái món này không quen, tôi ngại lắm.

Quang "hừm" một tiếng rồi như đã mặc định, cậu xách cái túi du lịch căng đầy thuốc viên lên, nói:

- Anh chở Quang đi!

(còn tiếp)
Thanh Niên Thể thao&Giải trí số 7, 8-3-2009