Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhà báo Bùi Thanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhà báo Bùi Thanh. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 1 năm 2009

Nhà báo Bùi Thanh


Cựu linh mục Nguyễn Ngọc Lan trước sau vẫn là người “thiên tả”. Sau này ông “có vấn đề” nên bị Nhà nước quản thúc một thời gian, nhưng con gái Lan Chi của ông kể tui nghe : Trong khi ông bị quản thúc, người nhà ở Pháp gửi báo về, ông dứt khoát không đọc báo Le Figaro. Ông bảo tờ báo này của “cánh hữu”, ông không đọc. Dĩ nhiên là ông không xu nịnh ai, ông cũng không xu thời, ông là ông, nhất quán. Tui không nói ông đúng hay ông sai, nhưng tui trước sau kính trọng ông như một người thầy về báo chí. Ông không quan tâm người ta nghĩ gì về ông, cả “bên này” hay “bên kia” cũng vậy. Ông với linh mục Chân Tín thân thiết nhau đến cuối đời ông, nhưng ông không tán thành với cách hành xử của cha Chân Tín. Có lần ông nói với tui : “Làm báo phải làm hợp pháp. Ra một tờ báo không hợp pháp, trước hết anh làm hại độc giả của mình”. Cuối đời, ông Mai Chí Thọ, ông Võ Văn Kiệt vẫn đến thăm ông. Khi ông mất, ông Võ Văn Kiệt đến viếng đàng hoàng. Đó là một sự an ủi.


Nghĩ đến “thiên tả” lại nghĩ đến Bùi Thanh. Giả sử báo chí Việt Nam làm như “các nước”, thì tui cũng dám chắc rằng Bùi Thanh vẫn là một nhà báo “thiên tả”. Tấm hình Che Gevara mà Bùi Thanh đặt trên Blog của mình không phải là “lá bùa” để các đồng chí của mình nhẹ tay khi quy kết anh chuyện này chuyện khác. Tấm hình đó theo tui hiểu là một “tuyên ngôn” nhất quán, rằng anh trước sau vẫn đứng về phía những người khốn khổ bị áp bức bóc lột, những người yếu thế, rằng trước sau anh vẫn mang sứ mệnh của một người làm báo “giải phóng”.


Cách đây mấy năm, một lần tui có đi với Bùi Thanh sang Đức. Khi đi uống cà phê, chúng tôi gặp một anh bạn người Việt Nam làm bồi bàn. Biết chúng tôi làm báo, anh này có một nguyện vọng : Anh và một số bạn bè lao động ở đây, không có nhiều tiền, nhưng mỗi lần về Việt Nam có thể góp được năm ba ngàn Euro để giúp cho những trường hợp cụ thể nào đó, ví dụ một em học sinh nghèo không có xe đạp thì giúp em một chiếc xe đạp để đi học... Bùi Thanh cảm động về nghĩa cử đó, nhưng anh nói : “Điều tôi quan tâm nhất là làm sao thay đổi cách nghĩ của 100 ngàn người Việt ở đây”. Tui “choáng” luôn. Nhưng nhìn vào mắt Bùi Thanh thì thấy anh nói những lời này cực kỳ chân thật, anh muốn những người Việt ở nước ngoài cùng hướng về đất nước. Anh thật thà tin tưởng vào sứ mệnh báo chí của mình. Chính những người làm báo như Bùi Thanh đã góp phần làm cho hình ảnh của đất nước tốt lên. Thì tại sao ? Tại sao anh bị thu thẻ nhà báo ?


Các anh chị có “chức năng” chớ vội kết tội tui nói tốt một người “có vấn đề” như Bùi Thanh. Mà dù các anh chị có kết tội thì tui vẫn cứ nói tốt. Như tui vẫn nói tốt anh Nguyễn Công Khế, dù ai đó quy kết cho anh ấy chuyện gì đi chăng nữa. Như tui vẫn nói tốt về Nguyễn Ngọc Lan.


Tui xin kể một chuyện mà tui nghe từ hồi còn chiến tranh. Có lần, ông Hồ Nghinh, Bí thư đặc khu ủy Quảng Đà, đi chỉ huy một chiến dịch.Trận đó bị thua do đánh dở. Trên đường rút lui về căn cứ, đi ngang qua nhà một người dân. Ông nông dân đang đứng đái trên nóc hầm tránh bom, thấy ông Hồ Nghinh và các cận vệ đi tới, ngoảnh mặt nói : “Đánh như con c.”. Mấy anh cận vệ giận dữ, ông Hồ Nghinh đưa tay ngăn lại rồi bảo : “Họ nói đúng”. Mấy anh cận vệ thì bộp chộp cho ông nông dân này là “phản động”, còn ông Hồ Nghinh thì khác. Dân người ta yêu mình thì người ta mới mắng mình. Các vua chúa hồi xưa ai anh minh đều biết dân mà sợ không dám nói thì triều chính lâm nguy, bởi vậy mà nhiều vị vua đã xuống chiếu cầu lời nói thẳng.


Tui thua anh Bùi Thanh. Tui tự thấy mình không đủ sức gánh nổi một “sứ mệnh” nào. Làm báo hay làm gì cũng được, miễn sao thỉnh thoảng con Háu nhà tui có "chất vấn" chuyện gì thì trả lời cho suôn sẻ để khỏi bị con Háu chê cười là được rồi.