Hiển thị các bài đăng có nhãn Tôn vinh loài chó. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tôn vinh loài chó. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, ngày 16 tháng 5 năm 2013

Thần khuyển đại tướng quân (4)

Bài đăng trên thanhnien.com.vn

Kỳ 4 : “Chuẩn" nào cho chó Phú Quốc ?

Trên thị trường mua bán chó Phú Quốc, những con chó đúng “chuẩn” được quý trọng và rất có giá, còn những con chó bị “lỗi” thì chịu số phận hẩm hiu.
Hai mặt của Bảng tiêu chuẩn

Hiệp hội những người nuôi chó giống Việt Nam (VKA) đã công bố Bảng tiêu chuẩn Chó Phú Quốc vào năm 2009. Bảng tiêu chuẩn này dựa trên Bảng tiêu chuẩn “cổ” của bá tước Henri de Bylandt được ghi trong cuốn sách nổi tiếng “Les races de chiens”, một cuốn “thánh kinh” về loài chó của vị bá tước này được xuất bản năm 1897.

Bảng tiêu chuẩn của VKA ghi khá chi tiết về ngoại hình chung, về tính cách và khí chất, về đặc điểm từng bộ phận cơ thể… của chó Phú Quốc (xem : Bảng tiêu chuẩn (số 001-20.09.2009) – chó Phú Quốc, trên website của VKA), trong đó có những  “chuẩn” ngoại hình dễ nhớ : bờm lông mọc ngược kèm theo xoáy tròn trên lưng, tai dựng đứng như vỏ sò và hướng về phía trước, lông cứng ngắn hơn 2 cm và ôm sát vào thân mình, mũi đen, môi đen, lưỡi có đốm đen, đuôi cong hình cánh cung (thường gọi là “vót cần câu”)…

Có được một Bảng tiêu chuẩn là nỗ lực đáng trân trọng của Hiệp hội, ít ra nó cũng tạo được cơ sở để các chú chó đi thi tài (hai em Đốm và Vện đi thi quốc tế vừa rồi được FCI chấm theo Bảng tiêu chuẩn này). Vấn đề là Bảng tiêu chuẩn chó của ta mà lại dựa vào văn bản của một “ông Tây” trong khi “ông Tây” đó thiết lập Bảng tiêu chuẩn một giống chó từ việc khảo sát chỉ có 2 chú chó là không ổn. Từ một căn cứ sơ sài như vậy, Bảng tiêu chuẩn còn đưa ra tới 7 điểm gọi là “các lỗi nghiêm trọng cần phải loại bỏ”, thậm chí mi mắt không có màu đen, mắt màu nhạt cũng thuộc đối tượng phải “loại bỏ”. Không biết Hiệp hội yêu cầu “loại bỏ” là làm như thế nào, phải chăng là giết chết chúng ?

Đến nay những người nuôi chó và những người buôn bán chó Phú Quốc đều lấy bảng tiêu chuẩn đó để đánh giá chó nào là chó đẹp, chó nào là chó xấu. Trên thị trường mua bán chó Phú Quốc, những con chó đúng “chuẩn” được quý trọng và rất có giá, còn những con chó bị “lỗi” thì chịu số phận hẩm hiu.

Nuôi chó : sở hữu hay “con đầu đàn” ?

Tôi nuôi 2 con chó Phú Quốc, con đực tên Bim, con cái tên Tu-ti. Căn cứ vào Bảng tiêu chuẩn của Hiệp hội thì con Tu-ti của tôi đúng “chuẩn”, còn thằng Bim thì bị 2 cái “lỗi”. Lỗi thứ nhất là đuôi của nó không “vót cần câu” mà cuộn lại một vòng, “lỗi” thứ hai là tai của nó không “dựng đứng như vỏ sò” mà hơi cụp.

Dù bị 2 cái “lỗi”, nhưng thằng Bim lại nổi trội hơn con Tu-ti về nhiều mặt, dưới góc nhìn của người nuôi chó. Thứ nhất, thằng Bim dễ dạy hơn con Tu-ti. Dạy nó đi vệ sinh đúng chỗ chỉ mất 3 ngày, con Tu-ti phải mất 3 tháng. Thứ hai, nó không bao giờ giành ăn với con Tu-ti, lúc cho 2 đứa ăn cùng 1 bát, nó bao giờ cũng để con Tu-ti ăn xong rồi nếu còn thừa nó mới ăn; lúc ăn riêng, khi con Tu-ti ăn sang bát của nó, nó cũng ngừng ăn, đợi  Tu-ti ăn xong rồi nó mới … liếm bát. Thứ tư, khi tôi ra khỏi nhà, phải xích nó lại, vì dù tôi đi đâu nó cũng đi theo, con Tu-ti thì không cần xích, nó chỉ đi theo một đoạn. Thứ năm, Bim rất hiền, không bao giờ gây gỗ với những con chó khác, nhưng con chó nào tấn công nó hoặc tấn công Tu-ti, nó “bụp” lại ngay, dù con chó đó to gấp hai lần nó; có hôm một đàn 5 con chó dữ rượt theo tấn công nó và Tu-ti, nó quay đầu lại lao vào con chó to nhất trong đàn, ngoạm cứng cổ con chó đó, cả đàn cụp đuôi bỏ chạy nó mới nhả ra. Khả năng này ở Tu-ti yếu hơn. Thứ sáu, Bim tuân thủ mọi mệnh lệnh của tôi một cách chính xác, trừ lúc đi “theo gái”, phải gọi tới hai ba lần nó mới chịu về. Con Tu-ti thì chấp hành không nghiêm túc bằng, trừ những “vấn đề có tính nguyên tắc” như được làm chuyện này hoặc không được làm chuyện kia. Đổi lại, Tu-ti nổi trội hơn Bim về tính hoang dã, đặc biệt là việc đào hang đẻ con, chăm sóc con, dạy con , nó làm một cách thiện nghệ và hoàn hảo, không cần có sự can thiệp của tôi. 

                                                                      Bim và Tu-ti

Hai con chó, mỗi con một vẻ, tôi đều hài lòng và yêu quý chúng như yêu quý chính bản thân mình. Đối với tôi, cả hai con đều đúng “chuẩn”. Con chó Bim của nhà văn Nga Gavriil Troyepolsky (trong tiểu thuyết “Con Bim trắng tai đen”) là con chó săn không đúng “chuẩn”, nhưng nó đã lấy biết bao nhiêu là nước mắt của nhân loại. “Chuẩn” hay không là do mục đích và tư cách của người nuôi.

Tôi không dạy chó theo bài bản, không tìm cách huấn luyện chó biểu diễn làm cảnh hoặc thực hiện những động tác vô nghĩa. Tôi rất thích chương trình The Dog Whisperer Leader of the Pack của người dạy chó lừng danh thế giới Cesar Millan. Tôi học ở ông rất nhiều điều, không phải về cách huấn luyện chó mà về thái độ của con người đối với con chó. Đối với ông, nuôi chó không phải là sở hữu những con chó mà phải trở thành “con đầu đàn” (pack leader) của những con chó mình nuôi.

Nếu bạn coi những con chó Phú Quốc của bạn là những người bạn tốt của mình (chúng đương nhiên là người bạn tốt, bất chấp bạn có coi chúng là người bạn tốt hay không), tôn trọng và tạo điều kiện tối đa cho việc ăn ở tự nhiên của chúng và chính bạn trở thành “con đầu đàn” của chúng, thì dù chúng có mắc bao nhiêu “lỗi” theo “chuẩn” của VKA đi chăng nữa,  chúng vẫn trở thành những “thần khuyển”.

Và không chỉ có chó Phú Quốc. Bất cứ con chó nào cũng là con chó kỳ diệu.

HOÀNG HẢI VÂN

Kỳ 3 : "Bí quyết" nuôi chó Phú Quốc ?

Thần khuyển đại tướng quân (3)


Kỳ 3 : “Bí quyết” nuôi chó Phú Quốc

Trong các loại chó nuôi, chó Phú Quốc là giống có “hàm lượng” hoang dã cao nhất, cả trong cơ thể và trong tính cách. Chúng cũng có khả năng tự kháng bệnh cao nhất.

Một con chó chết oan

Hai năm trước tôi được tặng 3 con chó Phú Quốc vện 3 tháng tuổi. Tôi giữ 2 con, 1 đực 1 cái và tặng lại cho bạn tôi ở TP. HCM một con chó cái. Chó của bạn tôi rất đẹp và rất chuẩn : tai dựng, đuôi vót cần câu, ngoài xoáy lưng còn có 12 cái xoáy khác. Bạn tôi quý chó nên cho nó ăn còn sướng hơn mình, 2 ngày tắm một lần, sạch bong. Được khoảng 3 tuần, chó của bạn tôi bắt đầu ăn ít lại và tiêu chảy, bạn tôi sợ nó mất nước nên cho uống nước đường, nó tiêu chảy tiếp và nôn. Bạn tôi đưa chó vào thú y cấp cứu, tại đây người ta chích thuốc, chuyền dịch, 2 ngày sau thì chó … chết. Tôi hoàn toàn không hay biết gì, đến khi chó chết rồi bạn tôi mới “báo tử” và kể lại quá trình chăm sóc, điều trị.

Tôi hỏi thầy Ưng Viên. Thầy bảo lẽ ra con chó ấy không chết. Chó bị tiêu chảy là bình thường, do thay đổi môi trường, do ăn những thức ăn lạ, chó chưa kịp thích nghi, nhưng vài hôm nó sẽ tự khỏi, khi đó nó sẽ bắt đầu thích nghi được với môi trường mới. Có thể chó chết vì 2 nguyên nhân : nước đường và cấp cứu truyền dịch. Đường, cũng như các loại gia vị của người, là những thứ đại kỵ đối với chó. Chó khỏe ăn đường hệ tiêu hóa sẽ rối loạn và sinh bệnh, chó yếu ăn đường thì … tắc tử. Còn các bác sĩ thú y, khi chữa bệnh cho chó nhiều vị tuyên bố nước đôi, người nuôi chó may nhờ rủi chịu.

Sở dĩ chó Phú Quốc dễ bị bệnh khi thay đổi môi trường là do cái hàm lượng hoang dã cao của nó. Nhưng hầu hết các bệnh sẽ tự khỏi, không cần chữa trị, miễn là có nơi sinh hoạt tự nhiên tối thiểu cho chó. Một cái vườn, một ao nước, vài bụi tre, xung quanh có cây cỏ, là điều kiện cần để chó Phú Quốc sống không bệnh tật.

Cái ăn không tách rời chốn ở

Loài chó nguyên thủy nói chung không ăn uống như chó nuôi bây giờ. Chúng ăn các loài thú nhỏ và côn trùng, bổ sung thêm bằng một số loại củ, rể, lá cây (nhưng không phải loại rau lá nào con người ăn được cũng thích hợp với chó) và … gặm đất. Chúng tự kháng bệnh bằng các thứ thức ăn bổ sung này, mắc bệnh gì và cần thứ gì chúng khắc tìm ra thứ đó để tự chữa, chẳng cần ai “chỉ dẫn”. Các nhà khoa học Nga khẳng định rằng, một con chó mắc bệnh dại, nếu thả nó vào rừng, tự nhiên nó sẽ khỏi bệnh. Nếu quan sát những con chó nuôi nhốt trong nhà, mỗi khi thả ra ngoài chúng ta sẽ thấy việc đầu tiên chúng làm là gặm đất. Ấy là lúc chúng tự cân bằng thể trạng.

Hệ tiêu hóa của chó xa lạ với ngũ cốc, khác một cách căn bản với hệ tiêu hóa của con người. Lấy hệ tiêu hóa của người làm chuẩn, rồi chế biến các loại thức ăn cho chó với bao nhiêu phần trăm là chất bột, là đạm, là chất béo, là vitamine, là chất khoáng … là không hiểu gì về hệ tiêu hóa của loài chó.

Mỗi loài chó trong quá trình tiến hóa, hệ tiêu hóa của chúng dần dần thích nghi với điều kiện môi sinh và sản vật tại chỗ. Điều kiện môi sinh đó quy định cấu tạo sinh học đặc thù của từng loài chó. Thích nghi, nhưng hệ tiêu hóa của chúng vẫn cứ là hệ tiêu hóa của chó, không biến thành hệ tiêu hóa giống người được. Con người bắt chúng phải ăn cơm, ăn bắp, không có gì khác thì chúng phải ăn, dù hệ tiêu hóa của chúng lâu ngày cũng có thích nghi dần với cơm với bắp, nhưng chỉ tiêu hóa được không đáng kể. Bạn thử cho con chó của bạn ăn một cục xương hoặc cái chân gà và ít hạt bắp, nhìn phân của nó bạn sẽ thấy xương tiêu hóa hết còn hạt bắp thì vẫn còn nguyên.

Đối với chó Phú Quốc, do sống trên đảo, thiên nhiên phú cho chúng khả năng bơi lội, do đó mà thức ăn của chúng ngoài những thứ trên rừng còn có những thứ dưới biển như cá, tôm, sò, ốc… Người nuôi chó Phú Quốc nên lưu ý điều đó để bổ sung thêm thức ăn bằng hải sản cho chó.

Tóm lại, thức ăn tốt nhất cho chó Phú Quốc là thịt, xương, và các bộ phận khác của động vật (sống hoặc nấu chín) và các loại hải sản. Tùy theo điều kiện của người nuôi, nhưng dù giàu có cũng chỉ nên mua những loại  rẻ tiền nhất. Đối với chó, thứ mắc tiền và thứ rẻ tiền đều như nhau. Khứu giác và thính giác của chúng tinh gấp hơn 1 vạn lần con người (chúng có thể nghe được tiếng động đất ở độ sâu 30 km), nhưng hầu như “mù” về vị giác, chúng ăn theo mùi, không ăn theo vị. Càng cho chó ăn ít ngũ cốc bao nhiêu càng … đỡ tốn kém bấy nhiêu, ăn vào cũng không sao, chỉ đầy bụng nhưng chẳng bổ béo gì bao nhiêu cho cơ thể chó. Và chớ cho chó Phú Quốc ăn thức ăn chế biến công nghiệp, đặc biệt phải tránh xa mọi thứ nước mọi thứ viên như vitamine, men tiêu hóa và “thực phẩm chức năng” các loại, kể cả loại dành riêng cho chó. Chó Phú Quốc cũng không cần rau quả của người, chúng sẽ tự kiếm các loại rau cỏ theo nhu cầu bản năng của chúng, cho chúng ăn rau quả chúng cũng từ chối, trộn vào thịt cá chúng sẽ ăn, nhưng sẽ thải ra nguyên vẹn, không tiêu hóa được.

Cái ăn của chó Phú Quốc liên quan mật thiết với chốn ở. Những thứ con người cho chúng ăn là chưa đủ, chúng phải có không gian để tự tìm những thức ăn mà chúng thiếu, dù chỉ vài lá cây dăm ba cọng cỏ nhưng con người không đủ khả năng cung cấp, bởi không thể biết khi nào thì chúng cần đến thứ gì.

Để kết thúc phần này, bạn hãy hình dung cuộc sống của các sinh vật trong rừng núi tự nhiên : tất cả các cây các con đều khỏe mạnh, không cây nào cần thuốc bảo vệ thực vật, không con nào cần đến thú y. Thiên nhiên tự mình cân bằng, tự mình hoàn thiện. Thuận với thiên nhiên thì sống, nghịch với thiên nhiên thì chết, triết lý đó cũng là “bí quyết” nuôi chó Phú Quốc.

(còn tiếp)
HOÀNG HẢI VÂN

Thứ Ba, ngày 14 tháng 5 năm 2013

Thần khuyển đại tướng quân (2)

Bài đăng trên thanhnien.com.vn

Kỳ 2 : Chó Phú Quốc và chó xoáy Thái, con nào đẻ ra con nào ?

“Xây dựng thương hiệu chó Phú Quốc” là cần thiết nhưng không nên quá bận tâm, bởi chó Phú Quốc từng là bí mật quân sự của cha ông ta, ngày nay nó phải được coi là “quốc bảo”, là “của riêng” của dân tộc. Bảo tồn cho được giống chó quý đó mới là điều quan trọng nhất.

Người Thái muốn “dìm hàng”

Trên thế giới hiện chỉ có 3 giống chó có xoáy lưng, là chó Phú Quốc của Việt Nam, chó xoáy Thái Lan và chó xoáy Nam Phi (Rhodesian Ridgebacks). Ba giống chó này có “bà con họ hàng” gì với nhau hay không chưa ai biết chắc. Nhiều nhà khuyển học quan tâm đến chó xoáy đang cố gắng tìm ra mối liên hệ giữa chúng. Tuy nhiên, đã có một số kết luận chủ quan từ những người Thái và một vài nhà nghiên cứu Mỹ. Họ cho rằng, chó Phú Quốc Việt Nam có nguồn gốc từ chó xoáy Thái, người thì bảo có một vị vua Việt Nam từng sang Thái, khi về đã mang theo giống chó này và chó Phú Quốc từ đó mà sinh ra, người thì nói có thể ba bốn trăm năm trước những người đánh cá Thái ngẫu nhiên đến đảo Phú Quốc và đã để lại giống chó xoáy tại đảo này. Sự tranh chấp về nguồn gốc chó xoáy đặc biệt rộ lên sau khi giáo sư Dư Thanh Khiêm, Viện trưởng Viện Giáo dục Woluwe SaintPierre ở Brussels (Bỉ) công bố những tài liệu quý giá của thế giới về chó Phú Quốc từ hơn 100 năm trước và sự kiện 2 con chó Phú Quốc Đốm và Vện được những người nuôi chó trên thế giới ngưỡng mộ tại cuộc thi chó đẹp quốc tế diễn ra ở Paris vào năm 2011. Những người yêu chó Phú Quốc Việt Nam, nhất là giáo sư Dư Thanh Khiêm đã kiên quyết phản bác những lập luận thiếu sức thuyết phục này.

Cần biết, người Thái tiếp thị và lobby giỏi hơn người Việt chúng ta rất nhiều. Chó xoáy của họ đã được Liên đoàn các Hiệp hội nuôi chó giống quốc tế (FCI) công nhận, còn chó Phú Quốc Việt Nam thì chưa. Tại cuộc thi chó đẹp quốc tế nói trên, do chưa được FCI công nhận, nên hai em Đốm và Vện chỉ được đặc cách làm “khách mời”, giải thưởng chỉ là giải thưởng ở “vòng ngoài”, chứ chưa đủ tư cách tham dự cuộc thi chính thức ở “vòng trong”.

Người Thái nuôi chó xoáy có đủ trình độ để nhận ra sự nổi trội của chó Phú Quốc Việt Nam và hình như họ đang muốn “dìm hàng”, cố tình làm cho thế giới thấy rằng chó Phú Quốc chẳng qua là một “nhánh” của chó xoáy Thái. Họ có đủ tiềm lực tiếp thị để đạt được mục đích đó. Còn chúng ta thì sao ? Chúng ta có quá ít nỗ lực và có quá nhiều cản trở. Những người mê chó Phú Quốc như giáo sư Khiêm hầu như phải đơn thương độc mã để tìm cách đưa con chó Phú Quốc trở lại vị trí mà nó từng được quốc tế vinh danh hơn 100 năm trước.

Rất có thể các chú quân khuyển ra ngoài “tìm gái”…

Với tư cách là người yêu chó Phú Quốc và có tìm hiểu về giống chó này, chúng tôi xin cung cấp thêm vài thông tin. Người Thái nói rằng từng có một vị vua nào đó của Việt Nam sang Thái và mang chó xoáy Thái về gầy giống thành chó Phú Quốc Việt Nam, có lẽ họ muốn ám chỉ vua Gia Long.

Đúng là vua Gia Long lúc sa cơ có sang Xiêm (Thái Lan ngày nay) trú ngụ. Nhưng trước khi sang Xiêm ông đã nuôi 4 con chó Phú Quốc rồi. Nói ông Gia Long mang chó xoáy Thái về, sao ông không mang về nơi khác mà phải mang về Phú Quốc trong khi Phú Quốc không phải là trọng trấn của ông ? Trong thời gian trú ngụ tại Xiêm, ông có quân đội riêng của ông, ông đã từng đem quân giúp vua Xiêm đánh quân Miến Điện xâm chiếm nước Xiêm. Quân đội của ông hẳn phải có chó Phú Quốc làm quân khuyển, chưa nói đến việc ông có thể mang theo 4 con chó của ông sang Xiêm, vì 4 con chó đó “đã theo ông suốt những năm bôn tẩu”.

Đó là sự thật. Và điều gì đã xảy ra từ sự thật đó? Rất có thể, một số chú quân khuyển đêm hôm ra ngoài “tìm gái”, đã để lại những hậu duệ là những con chó xoáy Thái ngày nay. Hoặc giả khi ông Gia Long và đội quân của ông về nước, một số chú quân khuyển đã ở lại và sinh con đẻ cái với chó bản địa. Chúng tôi chỉ suy luận như vậy chứ chưa đủ tài liệu thực tế để khẳng định điều đó, nhưng sự suy luận này có sức thuyết phục gấp trăm ngàn lần lập luận cho rằng “có một vị vua Việt Nam sang Thái và mang chó xoáy Thái về nước” cũng như lập luận “những ngư dân Thái đến Phú Quốc và để lại chó xoáy”.

Tóm lại, chó Phú Quốc có đẻ ra chó xoáy Thái hay không thì chưa chắc lắm (mặc dù rất có thể), nhưng điều chắc chắn là chó xoáy Thái chưa bao giờ đẻ ra chó Phú Quốc. Hơn nữa, trước ông Gia Long, quân đội Tây Sơn đã từng dùng chó Phú Quốc làm quân khuyển rồi, mà nhà Tây Sơn thì không có vị vua nào đặt chân đến Thái Lan cả. Về lập luận “những ngư dân Thái đến Phú Quốc để lại chó xoáy” thì giáo sư Khiêm đã bác bỏ rồi, chúng tôi không cần nhắc lại nữa.


Câu chuyện đưa chó Phú Quốc trở lại vị trí mà nó từng được vinh danh trên đấu trường quốc tế là câu chuyện còn dài, nhằm mục đích “xây dựng thương hiệu”. Tuy nhiên, theo chúng tôi, chúng ta không nên quá bận tâm về “thương hiệu chó Phú Quốc”, bởi nó không giống như những thương hiệu hàng hóa khác. Nó từng là bí mật quân sự của cha ông ta, ngày nay phải được coi là  “quốc bảo”, là “của riêng” của dân tộc, là thứ cần được bảo tồn một cách cẩn trọng.

Và cần lưu ý điều này : Nhiều người đem chó Phú Quốc từ đảo về hoặc đem từ nơi này đến nơi khác phần lớn đều bị bệnh hoặc chết. Hoàn toàn không phải giống chó này khó nuôi, ngược lại chó Phú Quốc rất dễ nuôi. Khó nuôi là do không biết cách. Nuôi chó Phú Quốc như nuôi chó tây là chết chắc…
(còn tiếp)

HOÀNG HẢI VÂN

Thứ Hai, ngày 13 tháng 5 năm 2013

Thần khuyển đại tướng quân (1)

Bài đăng trên thanhnien.com.vn
Trong dân gian chó Phú Quốc được coi là “vương khuyển”. Sự tôn vinh đó là có cơ sở, bởi trong lịch sử đã từng có 4 con chó Phú Quốc được vua Gia Long sắc phong một cách trọng thị không kém cạnh gì những công thần khai quốc của nhà Nguyễn.
 Kỳ 1: Công ngang với công thần khai quốc

4 con chó của vua Gia Long

Vua Gia Long nuôi 4 con chó Phú Quốc (2 đực, 2 cái), 4 con chó này đã theo ông trong suốt những năm bôn tẩu, từ miền biển lên miền núi, từ nơi bình an đến chốn hiểm nghèo. Sử sách nhà Nguyễn đương nhiên không ghi những chiến công của những con chó, vì chuyện “chó” có lẽ là chuyện “nhạy cảm” nên các sử gia không tiện chép lại. Vả lại, chính sử nhà Nguyễn là cuốn Đại Nam thực lục (gồm Tiền biên và Chính biên) được khởi biên từ năm Minh Mệnh thứ 2 (1821), mãi đến năm 1909 mới hoàn thành, phần nói về vua Gia Long và các chúa Nguyễn chỉ đề cập đến các sự kiện chính, không nêu nhiều chi tiết. Tuy nhiên, sách Nguyễn Phúc tộc đế phả tường giải đồ, một cuốn sách gia truyền ghi chép và lý giải tất cả những chuyện liên quan đến hoàng tộc, lại ghi rất rõ về 4 con chó này, không những về chiến công mà còn mô tả khá kỹ về đặc tính của chó Phú Quốc. Cuốn sách hiện vẫn còn lưu giữ trong gia đình ông Nguyễn Phúc Ưng Viên, cháu gọi vua Minh Mệnh bằng ông cố.

Ông Ưng Viên bảo, nếu không có 4 con chó Phú Quốc cứu nguy thì ông Gia Long 2 lần chết chắc trước khi lên ngôi.

Lần thứ nhất, khi bị quân Tây Sơn truy đuổi ở dưới chân phía Nam dốc Gành Đỏ (vùng Bằng Lăng, Phú Yên), ông trốn vào một lũy tre, xung quanh là bụi rậm. 4 con chó vây quanh bảo vệ ông. Không ngờ trong bụi rậm này có một hang rái cá (khoảng 10 con lớn nhỏ). 4 con chó khống chế đàn rái cá, khiến chúng im thin thít. Khoảng 1000 quân Tây Sơn cùng một bầy chó Ngao siết chặt vòng vây. Khi vòng vây khép lại còn đường kính khoảng 30 mét, những con chó Phú Quốc khôn ngoan lập tức mở đường cho bầy rái cá chạy để đánh lạc hướng bầy chó Ngao. Quả nhiên bầy chó Ngao rượt đuổi theo bầy rái cá và quân Tây Sơn chuyển cuộc truy lùng theo hướng bầy chó Ngao, nhờ đó mà vua Gia Long thoát nạn.

Lần thứ 2, khi ông bị truy đuổi ở Cà Tang hạ (Quế Sơn, Quảng Nam), cùng đường phải chui vào một bụi rậm, 4 con chó cũng vây quanh bảo vệ. Khi quân Tây Sơn hãm sát nơi ông trú ẩn, họ dùng giáo chọc khắp nơi. Một con chó đã lấy thân mình đỡ ngọn giáo đâm vào ông, 3 con còn lại mở đường cho ông chạy thoát. 

Sau khi lên ngôi, vua Gia Long khi bình công phong thưởng cho tướng sĩ, đã không quên sắc phong cho 4 con chó Phú Quốc danh hiệu: “Cứu khổn phò nguy Tá quốc huân thần Thần khuyển đại tướng quân”. Sau khi 4 con chó qua đời, ông đã cho an táng và lập miếu thờ trọng thể. 

 

Khi chó Phú Quốc là quân khuyển

Không chỉ vua Gia Long nuôi chó Phú Quốc để phò tá cho mình, quân đội nhà Nguyễn còn dùng chó Phú Quốc làm quân khuyển, vô cùng lợi hại. Cần biết, trước đó quân đội Tây Sơn cũng dùng chó Phú Quốc làm quân khuyển, nhưng sau đó không biết vị quân sư nào làm tham mưu đã thay chó Phú Quốc bằng chó Ngao (giống chó Ngao Tây Tạng ngày nay), tưởng rằng chó Ngao dũng mãnh hữu hiệu hơn, nhưng sự thực thì chó Ngao không tinh nhạy bằng chó Phú Quốc, hơn nữa Ngao là giống chó xứ lạnh, không thích hợp với đặc điểm thổ nhưỡng miền Nam nước ta nên nhanh chóng bị bệnh tật, thoái hóa. Theo nhận xét của ông Ưng Viên thì một trong nhiều nguyên nhân quân đội nhà Tây Sơn thua quân đội nhà Nguyễn là quân đội Tây Sơn đã dùng chó Ngao thay cho chó Phú Quốc. 

Dùng chó Phú Quốc làm quân khuyển có những điểm ưu việt mà cha ông ta đã sớm thấy rõ :

Thứ nhất, chó Phú Quốc khi xác định được lãnh địa thì làm chủ hoàn toàn lãnh địa của mình, nghĩa là chúng không sợ bất cứ “thằng nào con nào”, kể cả cọp nếu bước vào lãnh địa của chúng. Điều đó cũng có nghĩa là không có bất cứ một người lạ, vật lạ nào rơi vào phạm vi lãnh địa của chúng mà chúng không phát hiện. Do đó, thám báo, gián điệp  không thể trà trộn vào các đội quân có chó Phú Quốc.

Thứ hai, chó Phú Quốc là giống chó săn tài ba, chúng có khả năng truy tìm đến cùng dấu vết con mồi và rất ít khi bỏ cuộc. Chúng lại có khả năng tuân thủ mệnh lệnh một cách chính xác mà không tốn nhiều công huấn luyện. Vì vậy, chúng được sử dụng tốt nhất trong trinh sát (du binh). Dấu vết địch quân, việc bố trí lực lượng và mọi động thái dịch chuyển của địch quân đều khó có thể “qua mắt” được chó Phú Quốc. 

Thứ ba, bảo vệ chủ và tự vệ tốt. Trong điều kiện chiến đấu bằng giáo mác, cung tên và súng ống thô sơ, chó Phú Quốc có thể hỗ trợ, phối hợp với chủ trong tấn công kẻ địch và phòng thủ bảo vệ chủ, đặc biệt hữu hiệu trong phục kích và đoạn hậu. Chúng có khả năng né tránh tốt nên ít bị thương vong. Đặc biệt, chó Phú Quốc không ăn những thức ăn “nhân tạo” (có bàn tay “chế biến” của người không phải là chủ nó) nên rất khó bị mắc bẩy hoặc bị dùng thuốc độc tiêu diệt.

Thứ tư, chó Phú Quốc là một nhà phong thủy đại tài. Phát hiện nơi nào “đất lành”, nơi nào “đất dữ” là khả năng có ở nhiều loài chó, nhưng rõ nhất là ở chó Phú Quốc. Quân đội nhà Nguyễn khi trú quân, nơi nào chó Phú Quốc có những biểu hiện bất an và không chịu nằm, nơi đó không dựng trại, chỉ dựng trại ở những nơi chó có biểu hiện an lành và chịu nằm. Nơi “đất lành” chính là nơi có địa y tốt, không bị tác hại bởi chướng khí, tạo hưng phấn và ngăn ngừa được dịch bệnh. 

Thứ năm, cũng theo sách trên, chó Phú Quốc có khả năng phát hiện bệnh tật của chủ và tìm cây lá về cho chủ ăn để chữa bệnh. Khả năng này của chó Phú Quốc còn được ghi trong 2 cuốn sách là Nguyễn Phúc tộc dược minh y kínhNguyễn Phúc tộc y gia truyền thế thường hành (cũng là các cuốn sách gia truyền của hoàng tộc nhà Nguyễn), trong đó có ghi chép những loại thảo dược do chính chó Phú Quốc tìm về chữa bệnh cho chủ. Trong quân đội, chó Phú Quốc giúp ích nhiều cho các nhà quân y sớm phát hiện để ngăn chặn bệnh tật cho tướng sĩ. 

Những khả năng nói trên của chó Phú Quốc hiện nay có rất ít người biết tới, nhưng cha ông ta đã từng phát hiện, khai thác và đúc kết. Đó là một trong những bí mật quân sự của tiền nhân và vẫn đang tiềm ẩn trong những con chó Phú Quốc ngày nay 
(còn tiếp).

HOÀNG HẢI VÂN

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 9 năm 2012

5 đức tính vĩ đại của con chó


Con người tự cho mình là động vật cao cấp nhất, sự ngạo mạn đó thật đáng xấu hổ. Bay không được như chim, chạy không bằng ngựa, bơi lặn không bằng cá, leo trèo không bằng khỉ …, nói chung so với bất cứ con gì thì con người cũng có mặt thua kém, không nhiều thì ít, không chỉ về mặt sinh học mà cả về tư cách. Độc ác, dối trá, tham lam, phản trắc, lừa đảo, đạo đức giả … là những “phẩm giá” chỉ có riêng ở loài người, không có ở loài vật. Con người tự cho mình có trí tuệ không có con vật nào sánh kịp ư ? Là tự mình đề cao mình đấy thôi. Dùng trí tuệ để suốt ngày đi “chinh phục thiên nhiên”, suốt ngày đi “cải tạo xã hội”, suốt ngày đi phá rừng, suốt ngày đi chế tạo bom đạn chế tạo chất độc hủy diệt nhau và hủy diệt môi trường, suốt ngày đi làm thủy điện gây lũ lụt gây hạn hán gây động đất, suốt ngày kết bè kết nhóm bày mưu tính kế hại nhau … Trang Tử, Lão Tử chẳng phải đã nói phải “tuyệt thánh khí trí” thì thiên hạ mới thái bình đó sao ?

Sự tồn tại của con người trong thiên nhiên có hại nhiều hơn là có lợi. Sinh ra con người có lẽ là sự sai lầm “gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng” của tạo hóa. Cứ cái đà này, nếu con người không biết hoàn lương không biết phục thiện thì tạo hóa buộc sẽ phải sửa sai để “khắc phục hậu quả”, cho nên trước sau gì loài người cũng sẽ bị tuyệt diệt. Đó là điều tương đối chắc chắn.

Bởi vậy, để hoàn lương tự cứu mình, con người nên khiêm tốn học hỏi loài vật, trước hết là học hỏi con chó.

Con chó có những đức tính vĩ đại mà con người cần học tập suốt đời :

1. Không tham nhũng. Con chó mới thật sự vô sản. Chỉ ăn đủ no, không có của dư của để, không “hy sinh đời bố củng cố đời con”, không cần phải kê khai tài sản. Tuy thỉnh thoảng có ăn vụng và dành ăn với nhau, nhưng đó là do quá đói nên phải “điều tiết” một chút để sinh tồn, công khai minh bạch, chẳng thể gọi là xấu. Loài linh cẩu tuy có đi ăn cắp thức ăn, nhưng chỉ ăn cắp thức ăn của sư tử, hổ báo, phải đem tính mạng ra trả giá, sự ăn cắp đó rất có khí phách. Đương nhiên con chó cũng không đặc quyền đặc lợi, không nhận hối lộ, không lợi dụng chức vụ quyền hạn để cố ý làm trái.

2-Không biết chữ. Chó chỉ đọc bằng mũi, cũng đủ quán thông thiên địa, không cần phải thông qua những ký hiệu chữ nghĩa vừa hạn hẹp vừa lằng nhằng. Lục tổ Huệ Năng nói : “Lý nhiệm màu của chư Phật chẳng quan hệ với văn tự”. Không biết chữ nên không bẽ cong ngòi bút viết sai sự thật, không làm báo lá cải giật gân, không bịa ra chuyện bố chồng dính với nàng dâu, không mô tả ngực mô tả đùi các cô gái để câu khách, không dùng văn tự để thượng tôn hạ đạp. Nhân loại có hai nhân vật thuộc hàng vĩ đại nhất, đó là Thành Cát Tư Hãn và Lục tổ Huệ Năng, cả hai đều không biết chữ.

3-Không biết nói. Chó không biết nói nên không bao giờ nói dối, không bao giờ nói bậy, không bao giờ nói bịa, không nịnh trên nạt dưới, không mắc bệnh cán bộ 4D “nói dài, nói dai, nói dại, nói dở”. Đức Phật bảo “Ta 49 năm chưa từng nói một lời nào”. Chưa nói đương nhiên rất tốt, không biết nói càng tốt hơn.

4-Trung thành tuyệt đối. Trung thành là đức tính vĩ đại của bậc chính nhân quân tử, không phải là đức tính phổ biến của con người. Đối với con chó, trung thành là thuộc tính thường hằng, không có ngoại lệ, là “nguyên tắc bất di bất dịch”. Không có bất cứ con chó nào phản chủ. Nhưng nên nhớ : con chó chỉ coi người gần gũi chăm sóc nó là chủ. Bỏ tiền ra mua nó về để sở hữu nó chưa chắc được nó coi là chủ. Những kẻ trưởng giả học làm sang, mua chó “xịn” về rồi giao cho “người ở” chăm nom, con chó chắc chắn sẽ coi cái “người ở” đó là chủ chứ không phải kẻ trưởng giả kia. Tất nhiên có những anh chủ chị chủ không đủ tư cách, không đáng được trung thành, nhưng con chó vốn vị tha bao dung, sống theo nguyên tắc “ta thà bị người phụ chứ quyết không phụ người”. Vả lại, có lẽ con chó được tạo hóa “cử” đến để giáo hóa con người về lòng trung thành, cho nên nó giữ đúng nguyên tắc để làm gương, dù nhiều khi bị đối xử tàn tệ. Chẳng phải Chúa cũng đã từng chịu khổ đóng đinh trên cây thập tự để chuộc tội lỗi cho con người đó sao !

5-Tự nhiên thành Phật. Con người muốn thành Phật thì phải đi tu, mà như Phật dạy : càng cầu thành Phật càng xa Phật. Phải phá hết chấp, phải thoát hết mọi thứ u mê thiện ác trí thức trí tuệ, phải vô sở cầu vô sở đắc vô sở trụ… mới thành Phật. Còn con chó, tự tánh là không chấp nên không cần phá chấp, tự tánh không u mê thiện ác trí thức trí tuệ, tự tánh không cầu không muốn không giữ, tự tánh chỉ có Như Lai, nên tự nhiên thành Phật, không cần tụng kinh niệm Phật, không cần cạo đầu đi tu.

Tôi phải mở ngoặc lưu ý một chút để các vị đức cao vọng trọng đừng kết tội tôi báng bổ Phật pháp : Phật nói tất cả chúng sanh đều có thể thành Phật, trong chúng sanh tất nhiên có con chó. Lục tổ lại nói “tự tánh giác ngộ, chúng sanh là Phật; tự tánh ngu mê, Phật là chúng sanh”. Các vị đức cao vọng trọng cần nhớ rằng niết bàn là nơi dành cho mọi chúng sanh, là tự tánh của mọi chúng sanh, trong đó có con chó, không phải là chốn đặc quyền đặc lợi ăn trên ngồi trốc của con người./.

Thứ Ba, ngày 18 tháng 9 năm 2012

Những vệt nước đái và khứu giác lịch sử


Thằng Bim và con Tu-ti nhà tôi hàng ngày ra chơi ở công viên phía trước từ lúc 3 tháng tuổi. Khi ấy mỗi khi muốn đái, cả hai đứa đều nhún hai chân sau xuống, tè tại chỗ, nhìn phát rầu. Nhưng lên 7 tháng tuổi, trong khi con Tu-ti vẫn tè theo kiểu cũ thì thằng Bim lại đổi khác, nó đến một gốc cây ghếch chân lên, rồi mới tè, trông rất khí phách.

Từ đây cái chuyện đi đái của hai con chó bắt đầu “khác nhau về bản chất”. Con Tu-ti đái vì buồn tè, còn thằng Bim đái không hẳn vì buồn tè. Nó ghếch chân đái vào tất cả những gốc cây nó đi qua, có hôm chỉ 30 phút nó đã ghếch vào 10 gốc. Đến nay 11 tháng tuổi, nó đã để lại dấu nước đái vào khoảng 50 gốc cây lớn nhỏ. Đây là khu vực vui chơi của hai đứa và số gốc cây sẽ không dừng lại ở đó.

Cái ghếch chân hiên ngang như cố tình cho thiên hạ thấy ta đây là Bim, ta đã đến đây và ta đang đái chỗ này đây ! Các nhà động vật học bảo con chó làm dấu lãnh địa của nó như vậy đó. Hôm qua con Bim chạy sang bên kia đường, ghếch chân đái vào một bức tường, định mở rộng lãnh địa đa dạng hóa lãnh thổ.

Bim và Tu-ti là chó Phú Quốc, không cắn bậy. Các chú chó khác, dù lớn dù nhỏ, có thể đến chơi trong “lãnh địa” của nó, được đón tiếp thân thiện, nhưng chú nào tỏ ra hung hăng có ý định tấn công, chó nhỏ thì Bim cho qua không chấp, còn chó to thì nó “bụp” liền, dù đó là con chó to gấp đôi nó.

Suy cho cùng biên giới quốc gia của con người không khác bao nhiêu với lãnh địa của con chó. Trái đất của con người cũng giống như công viên của con chó, ai đến trước vạch quần đái một bãi làm dấu, nối các vệt nước đái lại làm một vòng, thành lãnh địa, thành quốc gia.

Tất nhiên sự vụ không đơn giản là vòng cho được một vòng nước đái, mà giá trị của cái vòng nước đái còn phụ thuộc vào hai yếu tố tối quan trọng : phải hiên ngang ghếch chân cho thiên hạ biết là ta đang đái, ta đã đái trước ở nơi này, và đủ sức mạnh để “bụp” những kẻ hung hăng làm càn, dù kẻ đó to và dữ đến đâu. Không đủ sức mạnh để "bụp" những kẻ xâm lấn, ghếch chân đái chỗ nào cũng chỉ đái chơi thôi, không thành được lãnh địa.

Cái vòng nước đái đó con chó sẽ ghi nhớ mãi mãi bằng khứu giác, còn con người do khứu giác kém thua 10 ngàn lần con chó nên phải ghi nhớ bằng cái gọi là lịch sử.

Hơn 4000 năm qua tổ tiên ta đã đái từ Móng Cái đến Cà Mau và ra Biển Đông đái vào Hoàng Sa, Trường Sa cùng hàng ngàn hòn đảo lớn nhỏ, làm nên đất nước Việt Nam. Những vệt nước đái còn ghi rõ trong sử sách.

Khi ông Nguyễn Hoàng ra vạch quần đái ở Hoàng Sa, Trường Sa, người Trung Quốc chưa hề biết đến hai quần đảo này. Suốt mấy trăm năm, ngay cả việc vác cu đến đái họ cũng không dám, nói gì đến việc hung hăng làm càn, bởi nhà Nguyễn đủ sức mạnh sẵn sàng “bụp” cho té khói. Sức mạnh đó chính là thuyền chiến, là hải quân, là binh hùng dân mạnh. Hải quân nước ta từ thời các chúa Nguyễn, đặc biệt từ thời vua Gia Long, mạnh nhất châu Á và không hề thua kém những nước có lực lượng hải quân hùng mạnh nhất châu Âu.

Ngày nay, không thể dùng những lời hô hào yêu nước rỗng tuếch để lấy lại Hoàng Sa, để giữ gìn và lấy lại những gì đã mất ở Trường Sa, mà nhất thiết phải có một tuyến phòng thủ biển vững chắc, một tiềm lực hải quân hùng mạnh nổi trội so với xung quanh như cha ông ta đã từng có.

Nhưng tổ tiên ta không chỉ đã đái trên hình chữ S và hàng ngàn hòn đảo lớn nhỏ trên Biển Đông. Nhìn trên bản đồ, hãy nhớ rằng tổ tiên ta từng đái từ Hồ Động Đình (tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc ngày nay) đái xuống. Đó là nước Văn Lang của các vua Hùng “bắc tới Hồ Động Đình, nam giáp nước Hồ Tôn, tây giáp Ba Thục, đông giáp biển Đông Hải”, là vùng Lĩnh Nam mà sau này Hai Bà Trưng lấy làm quốc hiệu. Vòng nước đái đó của người Việt ta chính Trung Quốc cũng phải thừa nhận, bằng chứng là nó cũng được ghi trong Đại Việt sử lược, mà Đại Việt sử lược là cuốn sách do Trung Quốc ấn hành được lưu giữ trong Tứ khố toàn thư. Trên lĩnh vực nhận biết, phải thừa nhận khứu giác lịch sử của người cầm quyền Trung Quốc xưa tương đối lành mạnh hơn khứu giác lịch sử của người cầm quyền Trung Quốc ngày nay.

Lịch sử trải qua nhiều dâu bể, tổ tiên ta từ lâu đã không thèm “hồi tố” đòi lại đất Lĩnh Nam. Nhưng đời đời không được phép quên. Bởi thế mà sau khi Lê Hoàn phá giặc Tống, buộc nhà Tống phải công nhận nền độc lập của Đại Cồ Việt, vua Tống đã cử sứ giả sang “hỏi tội” ông vì cớ gì mà còn đem quân đánh sang trấn Như Hồng thuộc địa phận Khâm Châu của Trung Quốc (vào năm 995), Lê Hoàn ngạo nghễ trả lời rằng ông đâu có thèm đánh, nếu có đánh thì đầu tiên phải đánh vào Phiên Ngung (Quảng Châu ngày nay), thứ đến đánh Mân Việt (Phúc Kiến ngày nay), há chỉ dừng lại ở trấn Như Hồng mà thôi đâu ! Đọc lịch sử đến chỗ đó nghe quá đã !

Thứ Hai, ngày 30 tháng 4 năm 2012

A Tribute to the Dog - bài diễn văn bất hủ ngợi ca con chó


George Graham Vest (1830-1904) là người rất nổi tiếng trong lịch sử nước Mỹ, nhưng không phải nổi tiếng vì ông là một Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ, mặc dù ông làm chức vụ này đến 24 năm. Ông nổi tiếng vì một bài diễn văn, đúng hơn là một bài bào chữa vỏn vẹn có 375 chữ ca ngợi một con chó, khi ông còn là một luật sư. 

Vào năm 1870, 9 năm trước khi trở thành Thượng nghị sĩ, luật sư George Graham Vest đã nhận bào chữa cho một người thợ săn kiện một người chăn cừu đã giết chết con chó của mình vì nghi con chó này đã giết những con cừu của ông ta. Tên con chó là Old Drum. Bằng những lời ngợi ca con chó, ông đã thuyết phục được toàn thể hội thẩm đoàn và thân chủ của ông đã thắng kiện. 

Bài diễn văn được lưu hành trong văn học Mỹ với cái tên “A Tribute to the Dog” và được tờ New York Times bình chọn là bài diễn văn hay nhất trong tất cả những bài diễn văn trên thế giới trong 1000 năm qua. 

Ngày nay, trước trụ sở một tòa án tại Warrensburg, bang Missouri, người ta đã dựng tượng đài một con chó kèm theo “A Tribute to the Dog” để đánh dấu sự kiện lịch sử này. 
 
 A Tribute to the Dog

Gentlemen of the Jury: The best friend a man has in the world may turn against him and become his enemy. His son or daughter that he has reared with loving care may prove ungrateful. Those who are nearest and dearest to us, those whom we trust with our happiness and our good name may become traitors to their faith. The money that a man has, he may lose. It flies away from him, perhaps when he needs it most. A man's reputation may be sacrificed in a moment of ill-considered action. The people who are prone to fall on their knees to do us honor when success is with us, may be the first to throw the stone of malice when failure settles its cloud upon our heads. 

The one absolutely unselfish friend that man can have in this selfish world, the one that never deserts him, the one that never proves ungrateful or treacherous is his dog. A man's dog stands by him in prosperity and in poverty, in health and in sickness. He will sleep on the cold ground, where the wintry winds blow and the snow drives fiercely, if only he may be near his master's side. He will kiss the hand that has no food to offer. He will lick the wounds and sores that come in encounters with the roughness of the world. He guards the sleep of his pauper master as if he were a prince. When all other friends desert, he remains. When riches take wings, and reputation falls to pieces, he is as constant in his love as the sun in its journey through the heavens. 

If fortune drives the master forth, an outcast in the world, friendless and homeless, the faithful dog asks no higher privilege than that of accompanying him, to guard him against danger, to fight against his enemies. And when the last scene of all comes, and death takes his master in its embrace and his body is laid away in the cold ground, no matter if all other friends pursue their way, there by the graveside will the noble dog be found, his head between his paws, his eyes sad, but open in alert watchfulness, faithful and true even in death. 

(Nguồn : Wikipedia)

Thưa hội thẩm đoàn,

Người bạn tốt nhất mà ta có được trên đời này có thể quay lưng chống lại ta và biến thành kẻ thù của ta. 

Con cái mà ta hằng yêu thương chăm sóc có thể trở thành những đứa vô ơn bạc nghĩa. 

Những người gần gũi và thân thiết với ta nhất, những người mà ta tin tưởng đem giao phó hạnh phúc và danh dự của mình, một ngày nào đó có thể trở thành những kẻ phản bội. 

Tiền bạc mà ta có được có thể sẽ mất đi, mất ngay vào lúc ta cần nó nhất. 

Danh tiếng của con người có thể tiêu tan trong khoảnh khắc vì một hành vi nông nổi. 

Những kẻ từng quỳ gối tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể trở thành những kẻ đầu tiên ném vào ta hòn đá hiểm độc khi bóng mây sa cơ lỡ vận phủ xuống đầu ta. 

Trên thế gian vụ lợi ích kỷ này, con người chỉ có thể có được một người bạn vô tư không điều kiện, một người bạn không bao giờ rời bỏ ta, không bao giờ vô ơn bạc nghĩa, không bao giờ phản bội, đó là con chó của ta. 

Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta, dù ta giàu sang hay ta nghèo khó, dù ta khỏe mạnh hay ta ốm đau bệnh tật. 

Nó ngủ dưới nền đất lạnh, bất chấp giá rét mùa đông hay bão tuyết, miễn sao được ở gần ta. 

Nó vẫn hôn vào bàn tay ta dù ta không còn thức ăn gì cho nó. 

Nó liếm vào những vết thương và những chỗ ta đau đớn  khi va chạm với sự tàn bạo của cuộc đời. 

Nó canh giấc ngủ cho ta khi ta là kẻ cùng khốn cũng giống như khi ta là một ông hoàng. 

Khi tất cả bạn bè đều rời xa ta, riêng con chó thì ở lại. 

Khi ta mất hết của cải, thân bại danh liệt, thì tình yêu thủy chung của con chó đối với ta vẫn ngời sáng như ánh mặt trời xuyên thấu chín tầng mây.

Nếu chẳng may ta bị cuộc đời ruồng bỏ, rơi vào cảnh không bạn bè không nhà cửa, thì đối với con chó trung thành, không có một đặc ân nào cao hơn là được ở bên cạnh ta, để bảo vệ ta chống lại những hiểm nguy, chống lại kẻ thù. 

Và đến lúc đời ta kết thúc, Thần chết rước ta đi và thân xác ta nằm dưới lòng đất lạnh, khi người thân bạn bè đưa tiễn đã quay về để tiếp tục bận rộn với cuộc sống của họ, thì con chó cao quý vẫn còn nằm bên nấm mồ ta, đầu gục xuống giữa hai chân, đôi mắt đau buồn nhưng vẫn mở to cảnh giác, trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã chết.




Chủ Nhật, ngày 01 tháng 1 năm 2012

Sách và phim Con Bim trắng tai đen


Con Bim trắng tai đen
của nhà văn Nga Gavriil Troyepolsky
có lẽ là cuốn tiểu thuyết về con chó hay nhất mọi thời đại. Tôi đã đọc nhiều lần, lần nào cũng khóc. Ai chưa đọc có thể đọc ké tại đây. Đọc cuốn sách chúng ta có thể tốt hơn lên một chút.

Sách đã được chuyển thành phim từ thời còn Liên Xô. Bộ phim này đến bây giờ vẫn lấy nước mắt của hầu hết những ai xem nó. Phim lấy từ xuongphim.com (phụ đề tiếng Việt) và youtube (phụ đề tiếng Anh) :

Trọn bộ 2 tập phụ đề tiếng Việt

Tập 1













Tập 2













Trọn bộ 2 tập phụ đề tiếng Anh :





Thứ Hai, ngày 29 tháng 6 năm 2009

Một ngày trọng đại


Hôm nay là ngày trọng đại : Chị bán thuôc lá trước cổng báo Thanh Niên cảm động với tấm lòng của con Háu với cún con mấy tháng nay, đã đồng ý để cún con về ở luôn với nhà Háu. Tên của nó là Tuti.

Chuẩn bị cho cuộc đón rước long trọng này, hôm qua, "Người nuôi chó số 1 Sài Gòn" Nguyễn Văn Lãng đã đến coi mắt con Tuti, ông nói : "Nó dòng Doberman". Trời ơi, Doberman danh tiếng lắm, một trong những con Doberman đầu tiên ở Việt Nam hồi xưa là con Doberman của ông Lãng. Nhưng Háu ta thì chỉ cần cái con Tuti này thôi, bất cần biết nó là giống chó gì. Ông Lãng cũng nghĩ vậy, tui cũng nghĩ vậy, chị thuốc lá cũng nghĩ vậy.

Hôm nay ông Lãng hướng dẫn cả nhà đi mua sắm những thứ cần thiết cho Tuti. 5 giờ chiều nó lên xe về nhà.

Trước khi nó lên xe, chị thuốc lá phải vào phía trong cổng báo Thanh Niên tránh mặt. Đôi mắt chị ngấn lệ. Nếu chứng kiến cảnh con chó bước lê xe chắc chị sẽ òa khóc giữa đường. Anh chồng chị giúp đưa Tuti lên xe, đôi mắt cũng đỏ hoe.

Trên đường đi, Tuti nhớ chị thuốc lá, cứ kêu ấm ức. Con Háu dỗ dành suốt trên đường. Về đến nhà, nó bắt đầu chơi thân với chị, chị dắt đi chơi 1 tiếng đồng hồ. Chị bảo tối nay nó sẽ ở trong phòng với chị.

Viết những dòng này, nhớ đến cảnh chị thuốc lá chia tay với Tuti, hai mắt thấy cay xè.

Hôm nay, bắt đầu có một người bạn tin cậy, nghĩ đến Tuti tuyệt đối thấy yên lòng. Dù mình có trở thành đứa khố rách áo ôm thì con chó cũng không bao giờ rời bỏ. Đó là điều chắc chắn, là điều tự nhiên miễn bàn cãi.

Bài liên quan :

Con Háu bỗng dưng thắc mắc
Tôn vinh loài chó

Hai đoạn phim Doberman "giữ em" lấy trên YouTube :





Và đây là những người bạn trung thành của các em nhỏ, cũng lấy trên YouTube :