Hiển thị các bài đăng có nhãn Thầy Vĩnh Linh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thầy Vĩnh Linh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, ngày 30 tháng 1 năm 2009

Vĩnh biệt thầy Vĩnh Linh


Anh Lê Đức Hùng gọi điện bảo thầy Vĩnh Linh đã mất tối hôm qua. Nghe buồn thê thảm.


Tôi chưa học thầy ngày nào nhưng thầy Vĩnh Linh thực sự là Thầy của tôi đúng nghĩa. Lần đầu tiên tôi biết tên thầy là khi đọc bài báo đầy hào khí “Thư gửi anh Vĩnh Linh” của linh mục Nguyễn Ngọc Lan đăng trên tạp chí Đối Diện (có thể tôi không nhớ chính xác tựa đề của bài báo, nhưng nội dung bài báo là một bức thư). Lúc đó thầy đang bị chính quyền Sài Gòn bắt giam vì tham gia phong trào trí thức yêu nước miền Nam. Từ bài báo đó mà tôi ngưỡng mộ thầy.


Khi thầy ra tù, lần đầu tiên được gặp thầy tôi mừng hết lớn. Hồi đó tôi chỉ là một thằng học trò khố rách áo ôm không nhà không cửa. Một anh lớn tuổi tham gia phong trào học sinh Đà Nẵng, là anh của bạn tôi, đã đưa thầy đến gặp tôi tại một quán cà phê ở cổng trường tôi học trên đường Cao Thắng (Đà Nẵng). Tôi gắn bó với thầy từ ngày đó. Thầy đã dạy tôi rất nhiều điều, bằng chính cuộc sống của thầy, chứ không phải bằng những lời thuyết giáo.


Những năm đầu sau ngày đất nước hòa bình, cách vài hôm tôi lại đến nhà thầy, như một thói quen, nhiều khi đến chỉ đọc sách rồi về, không nói với nhau câu nào hết. Thời gian đó tôi thấy thầy ngày càng trầm tư, ngày càng ít nói, có những chuyện thầy nói tôi cũng không hiểu được, mãi nhiều năm sau tôi mới nhận ra.


Chiến tranh biên giới nổ ra, tôi vào bộ đội chống bành trướng, từ đó không đến nhà thầy nữa. Sau này từ bộ đội về, tôi có làm việc cùng cơ quan với thầy trong một thời gian. Rồi cuộc sống cứ trôi đi, rồi chuyện này chuyện kia ập tới. Tôi rời Đà Nẵng, hơn 10 năm không gặp thầy. Cho đến khi cựu linh mục Nguyễn Ngọc Lan qua đời, báo Thanh Niên đăng bài, và sáng hôm ấy thầy đã gọi điện cho tôi…


Thầy Vĩnh Linh là một trí thức công giáo. Đức tin vào Chúa Ki-tô và sự dấn thân của người trí thức cho dân tộc ở thầy không hề có mâu thuẫn. Hòa bình lập lại thầy được bầu vào Quốc Hội, được cử giữ một chức vụ trong Mặt trận. Nhưng tôi biết thầy không thích hợp với cơ chế tập trung quan liêu, nên thầy đã sớm xin nghỉ việc về nhà sống lặng lẽ với vợ con, tránh phải nói những điều mình không nghĩ, tránh phải làm những điều mình thấy không đúng. Đó là cách thầy bảo toàn danh tiết.


Điều lớn nhất mà thầy Vĩnh Linh dạy cho tôi là sự suy nghĩ độc lập, là sống một cuộc sống riêng của mình, không sống theo “bầy đàn”.